cảm nhận được người anh phát ra hơi thở tàn ác, chuyện này đơn giản là do
Lôi Khải sợ thiên hạ không loạn thôi.
Du Nguyệt Như chỉ có thể vừa kiên trì kéo Thi Dạ Diễm đi trước khi
anh động thủ, vừa hung hăng trừng mắt nhìn Lôi Khải hạ thấp giọng cảnh
cáo “Anh còn ngại chưa đủ mất mặt?”
Ôn hương nhuyễn ngọc (miêu tả người con gái trẻ tuổi thân thể trắng
nõn mềm mại, toát ra hơi thở thanh xuân ấm áp) tựa vào anh, khuôn mặt
nhỏ nhắn được trang điểm khéo léo đang ở trước mặt anh, đôi môi đỏ mọng
mở ra khép lại, làm cho lý trí của Thi Dạ Diễm gần như đứt đoạn. Anh đến
đây là để giáo huấn người phụ nữ đáng chết này, việc dọn dẹp Lôi Khải tạm
thời không vội! Anh tự nói với mình như vậy, lập tức thu hồi lại sát ý, sau
đó lập tức kéo Du Nguyệt Như đi.
Vì lễ phục hạn chế việc đi lại nên Du Nguyệt Như không có cách nào
bước nhanh được, bị anh lôi kéo suýt nữa thì ngã nhào, lúc khom người
phong quang (cảnh đẹp) trước ngực bị lộ phần lớn với người đứng trước,
thậm chí còn nghe thấy tiếng hút khí. Thi Dạ Diễm nhíu mày trực tiếp bế cô
lên, không để ý ánh mắt kinh ngạc của mọi người, cứ như vậy mang người
đi dưới ánh mắt của mọi người.
Chuyện này có thể xem là chuyển được củ khoai lang phỏng tay rồi, Lôi
Khải thả lỏng thở dài một hơi. Đối mặt với những ánh mắt đồng tình xung
quanh mình bỗng nhiên trở nên nghiêm nghị mà chống đỡ. “Vừa mới xảy ra
chuyện gì thế?”
Mọi người im lặng trong chốc lát, không hẹn cùng lắc đầu.
“Đúng vậy nha, đã xảy ra chuyện gì thế?”
“Tôi không biết, còn anh?”
“Cái gì tôi cũng không nhìn thấy.”