Hắn cười lạnh một tiếng, "Tần tiểu thư, vận khí của tôi cũng có vẻ tốt.
Bởi vì Đỗ Mộ Ngôn không chịu nhận phỏng vấn của tòa soạn chúng tôi,
nên từ một tháng trước tôi đã bắt đầu theo dõi hắn muốn mò ra chút tin tức
độc đáo gì đó, không ngờ lại chụp được không ít cảnh thú vị. Cô nhìn ảnh
này thì sẽ hiểu tất cả. Tần tiểu thư, tôi không phải người tốt nhưng tôi biết
phân biệt thiện ác, tôi biết cô là cô gái tốt, dù tôi làm thế này là có ý đồ
riêng nhưng tôi hy vọng cô đừng bị người ta lừa.
Lời Lại Hưng nói khiến Tần Tuyên Tuyên hơi đề phòng, cuối cùng thì
trong túi giấy này có ảnh gì vậy?
Lạ Hưng thả tay ra, để Tần Tuyên Tuyên lấy túi giấy về. Cô đang muốn
mở túi giấy ra xem thì bỗng nhiên nghe thấy một tiếng nói quen thuộc
truyền đến.
"Tần tiểu thư, cô ở đây ư?"
Bàn tay đang muốn bóc túi giấy của Tần Tuyên Tuyên khựng lại, theo
bản năng nhét túi giấy vào cặp của mình. Mà Lại Hưng liếc mắt nhìn về
phía phát ra âm thanh thì sắc mặt biến đổi, cúi đầu nói một câu rồi nhanh
chóng bỏ đi.
"Tần tiểu thư, đừng để Đỗ Mộ Ngôn phát hiện ra thứ tôi đưa cho cô!"
Tần Tuyên Tuyên xoay người hướng về phía Lý Tái đang chạy nhanh
đến đây, nụ cười trên mặt hơi cứng ngắc, "trợ lý Lý, sao anh lại ở đây?"
Lý Tái như thể không nhìn thấy Lại Hưng một phút trước còn đứng đây,
nụ cười trên mặt không chê vào đâu được, "Tần tiểu thư, Đỗ tổng lo lắng
cho cô nên để tôi đến đón cô."
"Không cần phiền phức như vậy, tự tôi có thể gọi xe đi mà." Tần Tuyên
Tuyên cười cứng ngắc. Cô luôn suy nghĩ đến túi giấy trong cặp, nóng lòng