CỐ ĐÔ - Trang 146

Naeko ngước nhìn các ngọn cây rồi đứng dậy.

- Còn rỏ giọt chút ít, nhưng có lẽ em đã làm chị mất thoải mái quá.

- Không đâu, chị...

- Thế sao chị, tiểu thư ạ, không đỡ đần cha ở cửa hiệu?

- Em ư?... - Chieko ngước cặp mắt ngạc nhiên nhìn cô gái. Quần áo

Naeko mặc ướt hết cả và dính chặt vào người.

° ° °

Naeko quyết định không tiễn nàng ra bến xe - không phải vì người ướt:

cô sợ rằng mọi người sẽ để ý đến chuyện họ giống nhau.

Lúc Chieko về nhà, bà Xighe đang xào xáo bữa ăn qua quýt buổi chiều

cho các nhân viên cửa hiệu.

- Con về đây mẹ ạ. Xin mẹ tha lỗi vì con về muộn... Còn cha đâu ạ?

- Ông ấy ở đằng sau rèm kia - đang ngồi ở bàn ngẫm nghĩ chuyện gì đấy.

- Xighe đưa mắt lên nhìn cô gái. - Con ở đâu thế? Kimono nhàu mà ướt hết
cả rồi. Đi thay quần áo đi.

- Con đi ngay đây ạ. - Chieko lên gác, chậm rãi thay quần áo và ngồi

xuống nghỉ một lát. Khi nàng quay xuống bên dưới, Xighe đã cho các nhân
viên ăn xong.

- Mẹ ạ. - Chieko nói, mà giọng nàng run run. - Con có đôi điều cần thưa

với mẹ, một mình mẹ...

- Được, ta lên chỗ con nào.

Chieko ngập ngừng, chưa dám lên tiếng.