CÔ VỢ BỎ TRỐN CỦA SÁT THỦ TỔNG TÀI - Trang 699

“Phu nhân nói nó gọi là Tiêu Thư Tuyết, là ba chữ kia sao?” Duẫn

Ngọc Hân ôm con gấu trong lòng đến trước mặt Lâm Tử Hàn. Dáng người
con gấu bông cùng với vóc người Tiểu Thư Tuyết không sai biệt lắm có viết
ba chữ màu hồng “Tiêu Thư Tuyết” thật to, là cô ta dùng son môi viết lên.
Ôm một con gấu trên bụng cắm một con dao gọt hoa quả, Duẫn Ngọc Hân
một tay đang nắm chuôi dao, một chút một chút mà đâm lên trên ba chữ đỏ
“Tiêu Thư Tuyết”.

“Đừng!” Lâm Tử Hàn hét lên một tiếng, lui về phía sau một bước,

phảng phất như chỉ cần một chút nữa thôi thì con dao nhọn kia đâm ở trên
người Tiểu Thư Tuyết! Bộ dạng của Duẫn Ngọc Hân rất dọa người, con dao
nhọn kia thậm chí nhiễm một màu đỏ thẫm của son môi, nhìn thấy mà giật
mình!

“Tiểu tạp chủng! Nó là một tiểu tạp chủng! Nó không phải con gái

của Ký Phàm!” Duẫn Ngọc Hân tàn bạo gào thét, cô ta rất hận! Rất hận nó
vì sao lại là con gái của Tiêu Ký Phàm!

“Mẹ, dì Duẫn…” Tiểu Thư Tuyết bị làm tỉnh lại xoa xoa hai mắt lim

dim buồn ngủ, ngọt ngào mà gọi, ôm lấy con gấu nhỏ bên gối cười tủm tỉm
nói: “Mẹ, gấu nhỏ dì Duẫn tặng con!”

Lâm Tử Hàn tiến lên, ôm lấy thân thể nhỏ bé của Tiểu Thư Tuyết

chuyển sang phòng vệ, nước mắt do trên mặt cô chảy xuống. Duẫn Ngọc
Hân thật là khủng khiếp! Cô ta muốn giết chết Tiểu Thư Tuyết! Cô ta sẽ
giết Tiểu Thư Tuyết!

Tiêu Ký Phàm giao phó phần việc với thư ký xong, vừa vặn chạm

phải Lâm Tử Hàn đang điên điên khùng khùng, vội giang tay đỡ hai mẹ
con, vội vàng mà hỏi thăm: “Tử Hàn, em làm sao vậy?”

“Ký Phàm… ! Em không cần ở chỗ này! Em phải rời đi! Van xin

anh… Mang em rời khỏi đây!” Lâm Tử Hàn nói năng lộn xộn mà khóc hô,
cầu xin. Cô không sợ người khác làm gì với mình, nhưng mà cô không thể
để Duẫn Ngọc Hân thương tổn con mình.