An Na tựa vào đầu giường cười cười, tự tin mười phần, bày ra một bộ
dáng như thể đã thực hiện được âm mưu.
"có chuyện tôi quên nói cho cô biết, ở trên lầu có một quả bom hẹn giờ
đã được khởi động, hiện tại cô có hai lựa chọn, một đáp ứng điều kiện của
tôi, báo tin cho Đông Đình Phong, sau đó quả bom sẽ bị hủy đi, hai chúng
ta cùng chết ở trong này. con của cô và con của tôi trả lại cho chúng ta cùng
nhau chết ở nơi này. đương nhiên còn có rất nhiều người vô tội sẽ cùng
nhau chết......... nếu đây là kết quả cô dự đoán, chúng ta có thể cùng thử một
chút..........."
cô ta nghĩ sắc mắt Ninh Mẫn sẽ biến đổi nhưng không có, nữ nhân trước
mặt ánh mắt yên tĩnh vô cùng, ngay cả mày cung không nhăn, còn thản
nhiên hỏi lại một câu:
"phải không?"
Ninh Mẫn lấy một cái ghế ngồi xuống, đứng thật mệt a.
"cô sẽ không sợ?" (nghĩ gì? Mẫn Mẫn là ai thế coi thường nhau à?)
An Na thấy thế, hỏi, có chút ngạc nhiên, nếu là cô, khẳng định cô sẽ
hoảng sợ.
"vì sao phải sợ?"
"mỗi người đều sợ chết." an Na nói.
"đúng vậy!" ninh Mẫn gật đầu.
"Đối với mỗi con người, sinh mệnh là vô giá. An Na cô vì một người
đàn ông không yêu cô mà hủy hoại đi chính mình, cô không thấy mình ngu
ngốc có hạng sao? cô mới hai mấy tuổi đầu. còn trẻ như vậy, lại phẫu thuật
thay tim thành công, vốn nên có một tiền đồ tốt, nhưng lại đem cuộc đời