CÔ VỢ GIẢ MẠO RẤT THẦN BÍ - Trang 300

Nhưng đồng thời, cô cũng cảm nhận được sự đáng sợ của hắn:

Người đàn ông này, lợi dụng sự trở về của cô để bày ra một cái bẫy như

vậy mà cô không biết chút gì, thậm chí ngay cả chuyện trong phòng có gắn
camera cũng không biết.

Làm chuyện kín đáo như vậy, tính toán kỹ lưỡng như vậy, nếu thật sự

kết thù với người này thì chắc chắn sẽ không có kết quả tốt đẹp. Vì mọi lúc
đều có thể bị mưu hại.

Trời sáng, lúc Ninh Mẫn mở mắt thì phát hiện mình đang ngủ ở một nơi

hoàn toàn xa lạ, thiết kế mang đậm chất đàn ông với hai màu đen trắng rõ
ràng, đến chăn đệm của chiếc giường cũng là hai màu đen trắng. Trên chiếc
tủ đầu giường có đặt một tấm ảnh, người trên đó là... Đông Đình Phong:

Hắn mặc trên người bộ quần áo tiến sĩ, dầu đội mũ tiến sĩ, mỉm cười

nhàn nhạt, nụ cười đó, lạnh lùng nhưng cũng ôn hòa... Trong sự yên tĩnh
mang theo vẻ khoan dung và bình thản. Trong sự bình thản lộ ra năng lượng
an định.

Không biết tại sao, đột nhiên cô cảm thấy hắn có chút thân thiết, không

hề đáng ghét như trước nữa, trong lòng nghĩ đến chuyện tối qua được hắn
bế lên cho cô cảm giác vững vàng, kiên định. Khiến cô không tự chủ được
nhớ về thời thơ ấu, cái cảm giác được ba bế lên giường, vô cùng an toàn.
Giống như chỉ cần có ông bên cạnh, trời sập cũng chỉ là chuyện nhỏ.

Ừ, giờ phút này, cô thật sự có chút không quen với sự thay đổi ấn tượng

về hắn.

Trong lòng Ninh Mẫn đang cố quên đi cảm giác này, lúc quay lại thì

nhìn thấy trên chiếc gối trắng tuyết kia có một nam nhân đang yên tĩnh ngủ,
khuôn mặt dịu dàng, anh tuấn, cô chớp mắt nhìn lại, tâm chí cô giống như
trong mơ vậy.

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.