Cậu nhìn lấy người đàn ông này, nhỏ giọng hỏi Ninh Mẫn:
"Mẹ, con là con mẹ, gọi là chồng mẹ là chú có phải rất kỳ quái hay
không?"
Ninh Mẫn nhìn cậu, vẻ mặt cậu có chút không tự nhiên nói:
"Con nghĩ kêu là ba, nếu như em trai và em gái không phản đối!"
Ninh Mẫn nghe, ôm lấy đứa nhỏ này, biết rõ cậu thích căn nhà mới này,
gật đầu nói:
"Đương nhiên có thể!"
Ninh Kiệt hôn Ninh Mẫn một cái, ánh mắt rất vui mừng, ngược lại lại
chạy tới ôm lấy Đông Đình Phong:
"Cảm ơn ba chuẩn bị cho con căn phòng xinh đẹp như vậy. COn rất
thích!"
Ninh Kiệt là đứa nhỏ hiểu chuyện. Bởi vì từ nhỏ mất đi cha mẹ, vì vậy,
cậu rất khát vọng với tình thân.
Đông Đình Phong vuốt đầu Ninh Kiệt.
Vườn Tử Kinh hai người bảo mẫu và một lái xa. Lớn tuổi chừng bốn
mươi tuổi.
Đông Đình Phong nói: "Trong nhà có bốn đứa bé, bằng vào hai chúng ta
là chăm sóc không tốt được."
Ninh Mẫn không phản đối.
Những người này đều không ở trong nhà chính, bọn họ ở trong nhà nhỏ
ở phía Tây Bắc.