CÔ VỢ GIẢ MẠO RẤT THẦN BÍ - Trang 575

Đúng vậy, Hách Quân đã tận mắt chứng kiến Hoắc thiếu bị cô gái đó

trêu chọc không nhịn được mà chỉ biết cúi đầu cười. Vào một đêm trăng
tròn đẹp đẽ, hắn ôm chặt lấy cô gái thích đùa này lại, hung hăng hôn tới.
Hắn dùng một hành động ngang ngược để phá vỡ khoảng cách mập mờ của
bọn họ.

Hình ảnh ấy, Hách Quân nhớ rất rõ, bởi vì anh ta đã chứng kiến tận mắt.

Lúc đó, hình như Hách Quân muốn đến báo cáo chuyện gì đó với Hoắc

Khải Hàng, theo người chỉ dẫn anh ta tiến vào hoa viên, từ xa anh ta đã nhìn
thấy cảnh tượng thân mật giữa hai người bọn họ, anh ta chỉ biết há mồm
kinh ngạc, có chút kì quái, vừa cảm thấy đó là điều không ngờ, hóa ra Hoắc
thiếu không phải là một cỗ máy mà hắn cũng là con người. Nếu là người thì
luôn có tình cảm vốn có của một con người. Đối mặt với người con gái xinh
đẹp như hoa thế này có thể xuân tâm manh động, đó là hành vi tự nhiên
nhất của một người đàn ông trưởng thành.

Đêm đó, ánh trăng sáng trong, dưới ánh đèn đường, những đường nét

được phác họa giống như tranh vẽ, duy mỹ, một nụ hôn rất dài, nó không
quá nóng bỏng nhưng lại dây dưa không dứt.

Giây phút đó, Hách Quân thật sự có chút sợ hãi, anh ta sợ rằng sau

chuyện này với tính cách mạnh mẽ của cô gái kia thì Hoắc thiếu chỉ có thể
nhận một quyền thâm mắt, vì nắm đấm của Ninh tiểu thư chỉ nhận lí không
nhận người.

“Ai, tại sao anh không nói tiếng nào lại cưỡng hôn tôi vậy?”

Nụ hôn dài triền miên đã chấm dứt, trong đêm xuân gió mát đưa tới vài

lời oán trách của cô gái xinh đẹp, nhưng cô không giơ nắm đấm về phía
Hoắc thiếu. Vì vậy, Hách Quân thở phào nhẹ nhõm, nhếch miệng cười.
Hoắc thiếu của bọn họ xuất sắc như vậy, hắn luôn dễ dàng thu hút ánh nhìn
của người khác phái.