một nhỏ. Đó là kiệt tác của Đông Kỳ và Đông Dạng.
Lớn là của tác phẩm của Đông Dạng, bé là của Đông Kỳ. Đứa trẻ này
còn quấn khăn cho búp bê người tuyết, đội mũ, cắm một củ cà rốt vào mũi,
và hai viên bi thạch anh làm mắt. Người tuyết này rất sống động cũng rất
buồn cười.
Lúc chiều, Đông Kỳ có chụp ảnh với mấy búp bê người tuyết này, sau
đó còn chạy lên lầu chỉ vào trong ảnh nói với cô:
“Một là mẹ, một là ba, một là em bé, bọn họ là một gia đình thân thiết.
Giống như gia đình chúng ta đúng không, mẹ, mẹ thấy đúng không?”
Cô ngước nhìn, mỉm cười cảm động nhưng cũng thật đau lòng.
Cô làm sao có thể là một thành viên trong gia đình này chứ?
Chẳng qua cô cũng chỉ là người xâm nhập vào gia đình họ và đem lại
cho họ những rắc rối mà thôi.
“Chân em vẫn ổn chứ?”
Phía sau đột nhiên truyền đến một giọng nói nhỏ nhẹ khiến cô khẽ thở ra
một làn khói trắng, trở lại thực tại.
Cô quay đầu nhìn, Thôi Tán với nét mặt ân cần đang đứng ở đó, hai tay
xỏ túi quần, không biết từ lúc nào đã nhìn cô chăm chú. Người đàn ông này
mấy hôm nay đều ở Đông gia, chỉ là cô vẫn không nói chuyện với anh ta.
“Vẫn ổn!”
Cô lành nhạt nói, cô rất muốn rời đi, hiện tại, tâm trạng cô rất kém,
không muốn nói chuyện.
“Tịnh Tịnh!”