Để phối hợp với bác sĩ điều trị, cuộn băng ghi âm này là tập hợp tất cả
những đoạn hắn ghi âm từ nhỏ cho đến bây giờ.
“Ta thấy cô nghe rất say sưa, có phải rất êm tai đúng không?”
Hắn nhìn chằm chằm vào một chiếc tai nghe khác đang nhét trong tai cô
khiến cô giật mình, ánh mắt chột dạ cùng với bất an hỗn tạp, hắn không có
vội vàng tức giận hay quở trách cô mà cứ nhìn say mê, hỏi nhàn nhạt, từng
câu từng chữ được nhấn mạnh khiến cô ghê rợn:
“Bí mật lớn nhất của Đông gia đều nằm trong cuộn băng ghi âm này, nó
đều được cô nghe hết, sau khi nghe xong, cô có cảm nhận thế nào?”
Mồ hôi trên trán không ngừng đổ ra.
“Tôi... À... Tôi trong lúc vô tình vào đây... nhất thời hiếu kì... tôi...
không biết ở đây giấu một người...”
Trong đầu cô hiện lên vô số câu hỏi nhưng lại không thể hỏi.
Không chỉ không thể hỏi mà còn phải không nên nhìn thấy, không nên
nghe thấy mới đúng.
“Trong lúc vô tình sao? Không có dấu vân tay được định sẵn cô có thể
vào được sao? Cô gái, loại bản lĩnh vô tình này của cô thực sự khiến ta mở
mang tầm mắt.”
Ngữ khí của Đông Đình Phong giống như khen như không, như độc như
không khiến người khác cảm thấy giày vò, đau đớn.
“Hiện tại, cô tự nói xem! Ta nên xử lí cô thế nào?”
“...”