CÒN CHÚT GÌ ĐỂ NHỚ - Trang 14

Cộng đồng chia sẽ sách hay:

http://www.downloadsach.com

Lan Anh có vẻ thất vọng trước câu chuyện dở ẹc của tôi . Nó bình luận:

- Thật em chưa thấy ai khù khờ như anh!

Nhận xét của nó làm tôi giật mình. Hôm trước, tay xích-lô cũng bảo tôi khù khờ. Nhưng tay

xích-lô thì không đáng để ý, biết đời nào tôi mớ ngồi trên chiếc xe của anh ta lần nữa . Đằng
này, một con nhỏ ở sát nách mình chê mình khù khờ thì quả là đáng tủi . Tôi thở dài:

- Ừ, anh là một thằng khờ.

Thấy tôi rầu rĩ, Lan Anh động lòng thương, nó an ủi:

- Nói vậy chớ anh không khờ đâu! Khờ mà dám đi một mình ngoài quê vô đây!

Tôi chép miệng:

- Cái đó thì nói làm gì! Mẹ anh bỏ anh lên xe, xe chạy tới bến bỏ anh xuống, cũng giống như

người ta chở hàng hóa vậy thôi!
- Xì! Nói vậy mà cũng nói! Thôi, tối nay hai anh em mình đi coi hát đi!

Lan Anh rủ, chắc nó muốn giúp tôi khuây khỏa .

- Ai hát mà coi ? - Tôi hỏi .

- Đâu có ai hát! Đi coi hát tức là đi coi phim đó!

Tôi trề môi:

- Coi phim nói coi phim, bày đặt nói coi hát!

Lan Anh mỉm cười:
- Thì em nói vậy quen rồi! Sao, anh đi không?

Tôi phân vân:

- Dì dượng có cho đi không?

Lan Anh gật đầu:

- Em nói đi với anh là ba cho đi liền.

Tối đó, Lan Anh dẫn tôi đi coi phim ở rạp Long Vân. Rạp gần nhà nên hai anh em đi bộ . Tới

nơi, ngó lên bảng quảng cáo mới hay rạp đang chiếu phim "Thằng khờ ra tỉnh"!
Tôi liếc Lan Anh, nghi nó chơi xỏ tôi . Nhưng nó cũng ngơ ngơ ngác ngác, chứng tỏ nó cũng

bị bất ngờ.

Lan Anh khều tôi:

- Giờ sao anh ?

- Sao là sao ?

- Thôi, hai anh em mình đi ăn kem đi . Phim này dở ẹc à...