CON ĐƯỜNG ĐÓI KHỔ - Trang 244

MỘT

SỰ VIẾNG THĂM CỦA NỖI KINH HOÀNG không thay đổi đời

sống chúng tôi theo cách đặc biệt nào. Mẹ tiếp tục bị quấy nhiễu ở
chợ. Khi bà dời gian hàng đến chỗ khác trong chợ, bọn côn đồ cũng
quay lại, đóng vai khách hàng. Chúng gây rối bà, lật đổ đồ đạc, lấy
hàng không trả tiền. Rồi chúng cảnh cáo bà, bày ra mấy trò tố cáo sỉ
nhục nhất, làm ai muốn mua hàng của bà đều đi chỗ khác. Mẹ về mà
chẳng bán được nhiều. Bà kiếm rất ít tiền.

Ba về sớm hơn mỗi tối. Ông kiệt sức hơn bao giờ hết, lưng đau đến
nỗi mấy buổi sáng ông đứng thẳng thật khó khăn. Ba trở nên lóng
ngóng hơn. Cổ ông bị đau suốt. Chân sưng tấy, da quanh vai, phía sau
tai, cổ, và dọc xương sống bắt đầu tróc từng mảng. Da ông đổi màu
xam xám vì muối và xi măng ở bao đổ ra.

Một thời gian tôi ngừng đi lang thang. Đi học về, tôi ở bên ngoài khu
nhà, chơi trên đường phố. Buổi chiều, tôi chạy vặt cho ba mẹ quá mệt
đến nỗi không muốn đụng vào việc gì nữa. Tôi mua nến, nhang muỗi,
ogogoro; hâm đồ ăn, rửa chén đĩa, lau phòng. Tôi đi hái dược thảo
cho ba bỏ vào các phương thuốc bí mật của ông. Và đến các thầy
cúng mua thuốc trị đau lưng cho ông. Chúng tôi cùng đi ngủ sớm, và
ba không còn ngồi hàng giờ trên ghế được.

Khi nến cháy lụn và chuột bắt đầu nhấm nháp, tôi thổi nến và nằm
thức trong bóng tối. Tôi nghe tiếng ba mẹ ngáy trên giường. Đôi khi,
lúc tôi thiếp ngủ, phần nhẹ hơn trong tôi trỗi dậy ra khỏi người tôi, rồi
bồng bềnh trong bóng tối. Một ánh sáng chói lòa mà tôi không nhìn
được, nhưng cảm được, vây lấy tôi. Tôi hay bị nhấc ra khỏi thân xác,
thấy mình khó mà đi xuyên mái nhà, rồi bất chợt bị rơi xuống vì tiếng
nhai của chuột. Rồi tôi ngủ ngon lành.

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.