CON ĐƯỜNG ĐÓI KHỔ - Trang 451

ván. Bà chủ Koto bụng to hơn bao giờ hết, bàn chân phải bị băng đi ra
vẫy họ. Những chiếc xe hơi đưa các cô đi.

Bà chủ Koto dừng ở cửa, nhìn bao quát thế gian. Chuỗi hạt trắng của
bà nằm kiêu hãnh trên cổ. Chẳng mấy chốc, ánh mắt bà dồn về hướng
tôi. Bà nhìn tôi hồi lâu. Sau đó, tôi kinh ngạc khi thấy bà đi về phía
mình. Tôi cố leo xuống nhưng cành cây vướng vào đít quần đùi. Tôi
phó mặc mình cho bà muốn làm gì thì tùy. Lăn cái thân mập mạp với
từng bước dè chừng, bà tránh mấy vũng nước phản phúc và vũng sình
mà giống như không cố tránh, bà bước dài đến tôi. Bà đồ sộ. Sức
nặng thuần túy của áo choàng mang đến cho bà vẻ cao quý lạ lùng. Sự
kiệt sức thoáng trên mặt bà. Bà đứng dưới gốc cây, dồn mắt vào tôi,
nói: “Azaro, mày đang làm gì đó?”

“Không làm gì hết.”

“Mày tưởng mình là chim hả?”

“Không.”

“Sao mày nhìn ta nãy giờ?”

“Cháu đâu có.”

“Xuống đây!”

“Không.” Bà trừng trừng nhìn tôi. Sau đó, bất ngờ bà nói: “Mày đã
làm gì trong giấc mơ của ta hả?”

“Không có gì.” Bà ráng chụp lấy chân tôi, nhưng tôi co lên. Bà nhảy
lên, rớt xuống một cách tệ hại, đau chân rồi bỏ chuyện cố bắt tôi
xuống. Bà nói: “Ta mà bắt được mày trong mơ nữa, thì ăn thịt luôn
đó.” Sau đó, bà khập khiễng về quán. Khi bà biến mất sau mành cửa,

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.