CON ĐƯỜNG ĐÓI KHỔ - Trang 462

“Chuyện gì vậy?” Tôi hỏi.

“Ba không biết,” ông thều thào.

Chúng tôi đợi. Gió rền rĩ khắp khu ổ chuột đang say ngủ. Cành gãy
kêu răng rắc. Chúng tôi dò tìm trên đất, rồi tôi chợt gặp một cái hố.
Ba đi vào lấy diêm. Đó không phải cái hố, mà là dấu in hình một
người đàn ông trên đất, như thể gã đã rơi trên cao xuống. Ba dính sình
và máu. Miệng ông bị đánh biến dạng còn môi bự lên khổng lồ trong
khoảng thời gian ngắn. Mũi ông bị băm nát và mấy vết sưng trên trán
ông làm tôi sợ. Máu trong vết cắt gần mắt và khóe miệng ông nhỏ
xuống.

Tôi bắt đầu thấy lạnh.

“Nói lại coi nó tên gì?” Ba hỏi, thổi diêm đi.

“Báo Vàng”. Tôi nói.

Ba ôm lấy tôi trong cơn giác ngộ bất chợt hãi hùng.

“Báo Vàng từng là tay võ sĩ nổi tiếng ở vùng chúng ta,” ông nói nhỏ
giọng đầy sợ hãi.

“Ổng bị sao hở ba?”

“Ổng chết ba năm trước rồi.”

Một cơn ớn lạnh chạy qua xương tôi. Tôi nghe gió rít một hơi dài.

Ba vừa đấu với một võ sĩ ở cõi giới tinh linh. Ông run lên. Sau đó,
ông ôm tôi như để nương tựa. Tôi cảm được cơn run rẩy của ông.

“Trời lạnh,” tôi nói.

“Mình vào đi,” ông nói vội vã.

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.