CON ĐƯỜNG VẤY MÁU - Trang 113

Quay trở lại, anh mỉm cười đi về phía xe, mở cửa ghế phụ lái.

Tưởng Tốn nói: “Ngồi đằng sau.”

Hạ Xuyên phớt lờ, chế nhạo: “Soi gương à? Soi ra gì rồi?”

Tưởng Tốn nói: “Phụ nữ soi gương có gì lạ?”

“Phụ nữ?” Hạ Xuyên cụp mắt, quan sát ngực cô một cái: “Ừm…”

Tưởng Tốn nhìn về phía trước, hỏi: “Bây giờ đi đâu?”

Hạ Xuyên nói: “Tối qua cô ngủ không ngon.”

Giọng khẳng định, không phải câu hỏi lúc ăn cơm khi nãy.

Tưởng Tốn nhíu mày: “Có vấn đề gì?”

Hạ Xuyên cười cười: “Tại sao ngủ không ngon?”

“Liên quan gì đến anh.”

“Thực sự không liên quan đến tôi?”

Tưởng Tốn cười: “Anh có bệnh đấy!”

Hạ Xuyên dựa vào lưng ghế, chân đạp đạp tấm lót, cười nhếch mép:

“Muốn lên đỉnh không?”

Tưởng Tốn: “…”

Sắc mặt cô không tốt, nói: “Mẹ nó bệnh anh không nhẹ đâu!”

Hạ Xuyên nói: “Ý của tôi là —— cô có thể mở cửa sổ giống hôm qua,

lái xe bay…”