CON ĐƯỜNG VẤY MÁU - Trang 249

“Hôm tuyết rơi?”

“Còn giả vờ ngớ ngẩn à?”

Hạ Xuyên nghiêm túc nói: “Không có giả vờ, không nhớ thật!”

Tưởng Tốn nửa tin nửa ngờ: “Hôm đào măng.”

“Cái này thì tôi nhớ.” Hạ Xuyên cười cười, “Tôi còn chê nóng.”

Tưởng Tốn hừ một tiếng.

Hạ Xuyên hỏi: “Còn gì nữa không?”

“Tôi thì không tin anh không nhớ thật!”

Hạ Xuyên nghiêng đầu nhìn cô: “Tại sao tôi phải nhớ?”

Tưởng Tốn nhìn về phía anh.

Hạ Xuyên nói: “Cô cảm thấy tại sao tôi phải nhớ loại chuyện nhỏ nhặt

đó?”

Tưởng Tốn: “…”

“Có phải hôm đó tôi bảo cô đếm tiền không? Có phải tôi hỏi cô con số

có sai không? Cô trả lời thế nào?”

Tưởng Tốn: “…”

Hạ Xuyên như cười như không: “Ngược lại cô nhớ rất rõ… Điều tôi

nói, cô đều nhớ cả?”

Tưởng Tốn hừ một tiếng, quay đầu sang chỗ khác không để ý đến.