CON LỚN NHANH BÊN CHA MỖI NGÀY - Trang 60

Cô Dot bước ra thềm đón tôi.

- Bây giờ cha con đã toại nguyện. Ông ấy đã gặp lại mẹ con. –

Cô ngậm ngùi nói.

- Vâng cha con luôn yêu mẹ con. Suốt ngần ấy năm ngày nào

cha cũng đặt hoa lên mộ mẹ. – Tôi đáp.

- Con nghĩ thế ư? – Bà mỉm cười nhẫn nhục một cách khó hiểu

và đưa ánh mắt nhìn ra cửa sổ.

Bất chợt một tia chớp lóe lên trong đầu tôi: Những ngày cha

tôi đã mất, nhưng bó hoa trên mộ mẹ tôi vẫn còn.

- Mẹ phải không, mẹ? – Tôi khẽ thốt lên. Lần đầu tiên, tôi gọi

cô Dot bằng mẹ.