CÒN NHỚ TÂN UYÊN - Trang 86

- Em đi lính là một chọn lựa được thúc bách bởi hoàn cảnh. Em đi lính là
một sự tình nguyện-bắt buộc...

Duyên nhíu mày rồi cười đùa.

- Em đừng có ngụy biện. Em nên nhớ cô là giáo sư Việt Văn của em...

Quát bật lên tiếng cười rồi ngừng lại nơi ngã tư chờ qua đường.

- Cô biết thầy Doãn Quốc Sỹ không cô?

- Biết... Cô có nói chuyện với ổng về những cuốn sách mà ổng đã viết...

- Trong các giáo sư Việt Văn thời em thích cô nhất rồi tới thầy Sỹ...

Duyên liếc nhanh học trò.

- Em thích cô vì lý do gì?

Quát không trả lời. Mắt anh nhìn đăm đăm vào con đường đông đúc xe cộ.

- Thứ nhất cô là con gái... Thứ nhì cô giảng bày hay. Thứ ba cô đẹp, duyên
dáng và hiền...

- Có bao nhiêu đó thôi à?