CỨ LẠNH LÙNG ĐI RỒI ANH SẼ MẤT EM - Trang 634

sút. Học hành chểnh mảng, tôi cảm thấy rất có lỗi với người nuôi nấng tôi.

- Kì thi vừa rồi điểm kém quá! Buồn thôi..- Tôi trả lời, gương mặt ủ rũ

như hoa tàn

Cậu nhéo má tôi, cười cười như một đứa trẻ, tiếng cười giòn tan

- Ôi giời, điểm kém thôi mà phải buồn thế à?

- Buồn chứ, trò ngoan như tôi mà điểm kém thì thật đáng buồn, ai như

cậu mà – Tôi “tự sướng” và “mỉa mai” cậu, tôi lẽ lười rồi bĩu môi trêu
ngươi cậu

- Cắt lưỡi giờ. Muốn hết buồn không? – Cậu cười ranh ma hỏi tôi, tôi cứ

ừ bừa, cậu làm ngay cậu khiến tôi phải trố mắt lên nhìn

- Buồn thì đi giải quyết nỗi buồn đi. Ha ha

- Đồ đểu này, thích gì? – Tôi vênh váo

Cậu lại cười, chưa trả lời tôi

- Cậu khoe răng trắng à? Tôi biết răng cậu trắng hơn tôi rồi không cần

khoe để tôi tự ti đâu. – Tôi khoanh tay quay mặt đi, cậu khéo người tôi lại
và nói

- Ha ha, thế muốn tôi thích gì không? Hi

- Muốn !

- Tôi thích một người

- Ai?

- Cậu cứ đứng trước gương là thấy mặt người tôi thích…