CỨ LẠNH LÙNG ĐI RỒI ANH SẼ MẤT EM - Trang 674

bên lề lối đi, nhìn chiếc hộp đó như là chưa từng bị bóc bao giờ

- Hình như nhóm thằng Nam đi về hướng này, cho chúng nó chết – Anh

cười đểu

Trong khi đội Song Anh và đội Minh – Vy đang tìm đường về thì đội

Nam – Tuyết đang đứng hét ầm lên.

- Tôi bị điên. Tôi là thằng / con điên

Đã thế chỗ họ đang đứng còn gần buôn làng có dân ở nên tiếng của họ

vẳng đến tai dân ở đó.

- Bọn trẻ thời này bị sao ý nhỉ? Sao chúng nó cứ hét ầm ĩ lên, điên mới

chả dại ở trên rừng vậy

- Chắc chúng nó điên thật, thôi kệ không chấp làm gì…

Tiếng người dân xôn xao. May không lọt đến tai Nam – Tuyết không thì

cả hai chắc bây giờ cả hai đang chạy thục mạng lánh xa khỏi chỗ này rồi.

- Ô kìa, còn cái hộp nào kia? Sao vừa nãy đi qua không thấy nhỉ? –

Tuyết chỉ vào chiếc hộp bên lề đường mà Khánh Anh vừa vứt để đánh lừa
họ

- Nguy cơ là điểm đấy, nhặt đi nhặt đi – Thời gian không còn nhiều

nhưng Nam vẫn rất ham hố

- Ok. Ok – Tuyết cũng ham hố không kém

- Ây da…mẹ ơi – Tuyết than lên khi đọc nội dung ở bên trong.