CUNG OÁN NGÂM KHÚC - Trang 12

Sơn-hà cũng huyễn, côn-trùng cũng hư.
97- Cầu

Thệ-thủy

ngồi trơ cổ-độ

Quán Thu-phong

đứng rũ tà-huy

Phong-trần đến cả sơn khê,
Tang-thương đến cả hoa kia cỏ này.
101- Tuồng huyễn-hóa đã bày ra đấy,
Kiếp phù-sinh trông thấy mà đau !
Trăm năm còn có gì đâu,
Chẳng qua một nắm cổ-khâu xanh rì !
105- Mùi tục-lụy dường kia cay-đắng,
Vui chi mà đeo-đẳng trần-duyên ?
Cái gương nhân-sự chiền-chiền,
Liệu thân này với cơ-thiền phải nao.
109- Thà mượn thú tiêu-dao cửa Phật,
Mối

thất tình

quyết dứt cho xong

Đa-mang chi nữa đèo-bòng ?
Vui gì thế-sự, mà mong nhân-tình !
113- Lấy gió mát trăng thanh kết nghĩa,
Mượn

hoa đàmđuốc tuệ

làm duyên

Thoát trần một gót thiên-nhiên,
Cái thân ngoại vật là tiên trong đời.
117- Ý cũng rắp ra ngoài

đào-chú

,

Quyết lộn vòng phu-phụ cho cam !
Ai ngờ trời chẳng cho làm,
Quyết đem dây thắm mà giam bông đào !
121- Hẳn túc-trái làm sao đây tá ?
Hay

tiền-nhân

hậu-quả xưa kia ?

Hay Thiên-cung có điều gì ?
Xuống trần mà trả nợ đi cho rồi.
125- Kìa điểu-thú là loài vạn vật,
Dẫu vô tri cũng bắt đèo-bòng,

Có âm-dương, có vợ chồng

,