CUNG OÁN NGÂM KHÚC - Trang 36

Buồn vì điều hoa rụng ai nhìn ?
Tình buồn cảnh lại vô duyên,
Tình trong cảnh ấy, cảnh bên tình này.
269- Khi trận gió lung-lay

cành bích

,

Nghe rì-rào tiếng mách ngoài xa,
Mơ-hồ nghĩ tiếng xe ra,
Đốt phong hương-hả mà hơ áo tàn.
273- Ai ngờ tiếng dế ran ri-rỉ,
Giọng

bi thu

gọi kẻ

cô phòng

Vắng tanh nào thấy

vân-mồng

Hơi

thê-lương

lạnh ngắt song

phi-huỳnh

277- Khi

bóng thỏ

chênh-vênh trước nóc,

Nghe vang lừng tiếng giục bên tai
Dè chừng nghĩ tiếng

tiểu đòi

,

Nghiêng bình phấn mốc, mà giồi má nheo.
281- Ai ngờ tiếng

quyên

kêu ra rả

Điệu

thương xuân

khóc ả

sương-khuê

Lạnh-lùng nào thấy ủ-ê,
Khí bi-thương sực nức, hè lạc hoa.

Vll-- Cung-oán ngâm khúc (câu 285 - câu323)

285- Tiếng

thúy-điện

cười già ra gắt

Mùi

quyền-môn

thắm rất nên phai !

Nghĩ nên tiếng

cửa quyền ôi

Thì thong-thả vậy, cũng thôi một đời !
289- Ví sớm biết lòng trời đeo-đẳng,
Dẫu thuê tiền cũng chẳng buồn tênh !