CUNG OÁN NGÂM KHÚC - Trang 37

Nghĩ mình lại ngán cho mình,
Cái hoa đã trót

gieo cành

biết sao ?

293- Miếng

cao-lương

phong-lưu nhưng lợm

Mùi

hoắc-lê

thanh-đạm mà ngon.

Cùng nhau một giấc

hoành-môn

Lau-nhau ríu-rít

cò con

cũng tình.

297- Mình có biết phận mình ra thế,
Giải-kiết điều

oé-ọe

làm chi

Thà rằng cục kịch nhà quê,
Dẫu lòng nũng-nịu nguyệt kia hoa này !
301- Chiều tịch-mịch đã gầy

bóng thỏ

Vẻ

tiêu tao

lại võ hoa đèn

Muốn đem ca-tiếu giải phiền,
Cười nên tiếng khóc, hát nên giọng sầu.
305- Ngọn

tâm-hỏa

đốt rầu

nét liễu

Giọt

hồng-băng thấm ráo làn son

Dơ buồn đến thú cỏn con,
Trà chuyên nước nhất, hương dồn khói đôi

.

309- Trong

gang tấc

mặt trời xa mấy !

Phận hẩm-hiu nhường ấy vì đâu ?
Sinh-ly đòi rất thời

Ngâu

Một năm còn thấy mặt nhau một lần.
313- Huống chi cũng lạm phần son phấn,
Luống năm-năm chực phận buồng không!
Khéo vô duyên với cửu-trùng !
Thắm nào nhuộm lại tơ-hồng cho tươi ?
317-

Vườn Thượng-uyển

hoa cười với nắng,

Lối đi về ai chẳng chiều ong ?

Doành Nhâm

một giải nông-nông,

Bóng dương bên ấy, đứng trông bên này.
321- Tình rầu-rĩ khôn khuây nhĩ-mục
Chốn phòng không như giục

mây-mưa