CÙNG TẤN TRƯỜNG AN - Trang 281

Nàng đi lên phía trước, quỳ gối ở trước mặt Tấn An, nâng tay, giúp

hắn xóa bùn đất dính ở trên mặt.

Còn Tấn An thì giơ tay lên, nhẹ nhàng chạm đến tấm ván trên cổ nàng,

chỉ một thoáng, đôi mắt trong sáng liền ửng đỏ: "Đau..."

Không phải hỏi, mà là khẳng định. Phải khẳng định điều này khiến

hắn cảm thấy đau đớn như có lưỡi dao đang đâm trong ngực mình vậy.