CUỘC ĐỜI DÀI LẮM - Trang 168

- Khoan! Tôi có một ý này!

- Nói đi! – Giọng Tuấn đã có chiều tở mở hơn – Uống rượu mà

cũng ý này ý nọ, mấy cha giám đốc cộng sản mệt quá!

- Nghe nói cậu uống rượu thần sầu!

- Mồm thiên hạ.

- Các tay nhậu vào bậc thầy ở vùng này cứ nghe đến tên cậu là

họ đã muốn ói rồi?

- Đại khái vậy.

- Và thiên hạ ngán cái ngang tàng bạt tử của cậu thì ít nhưng lại

ngán cái tài uống rượu của cậu thì nhiều?

- Cứ coi là như thế. Sao nào?

- Bữa nay tôi muốn đấu rượu với cậu.

- Cái gì? – Tuấn trợn tròn mắt – Đấu rượu? Đấu với tôi? Ông

không đùa đấy chứ?

- Từ nãy đến giờ cậu thấy tôi có đùa đâu?

- Nhưng ông có biết uống đâu! Tháng trước tôi mời ông ra nhà

hàng, chỉ chưa hết chai bia ông đã đỏ mặt kêu mệt rồi?

- Đấy là nhà hàng. Còn đây là rừng sâu. Mỗi cảnh mỗi khác, mỗi

nơi mỗi phong độ chứ cậu.

- Tức là ông vẫn muốn đấu?

- Vẫn giữ nguyên giá trị.

- Hỏi thật giám đốc nhé: Liệu tửu lượng của ông đến đâu?