CUỘC PHIÊU LƯU CỦA CHÚ HÀNH - Trang 126

- Các ngài ơi! - Ngài thám tử lừng danh nhíu đôi lông mày gọi, - làm

ơn hãy cho biết các ngài là ai mà nhảy múa vui vẻ thế?

- Chúng tôi không phải là "các ngài", - Đậu Nành đáp, - Chúng tôi là

bọn cướp đây!

- Còn tôi là cô bé đáng thương, bị cướp đây!

- Hãy giúp ta tụt xuống đất ngay, nếu không ta sẽ phải áp dụng những

biện pháp cứng rắn. Có nghe thấy không?

- Quả là, quả là...! Những biện pháp rất cứng rắn, - con chó sủa theo,

vẫy vẫy cái đuôi cộc, vẻ tức giận.

- Tôi nghĩ, ngài làm sao có thể áp dụng những biện pháp cứng rắn, khi

ngài ở trong tình thế như thế này, - Củ Cải nói.

- Chúng tôi đang cố giữ chân các vị càng lâu càng tốt, - Cà Chua nói.

Ngài Cà Rốt lặng thinh, không còn biết nói gì nữa. Ngài hiểu rằng sự

việc đã đảo ngược một cách nghiêm trọng.

- Tình thế đã rõ ràng, nhưng chỉ hiềm một nỗi là không có lối thoát, -

Ngài thì thầm vào tai chú chó.

- Quả là, quả là! Rất, rất rõ ràng, nhưng hoàn toàn không có lối thoát! -

Chú chó buồn rầu quả quyết.

- Chúng ta là tù nhân của đám trẻ, - ngài thám tử nói tiếp. - Thật là

nhục nhã! Rõ ràng là bọn trẻ đã bàn bạc với những tên trốn tù giăng bẫy
chúng ta để cho bọn chúng chạy thoát.

- Quả là, quả là! - Chúng đã thỏa thuận! - Con chó khẳng định. - Tôi

chỉ ngạc nhiên là tại sao chúng lại khéo léo giăng bẫy chúng ta đến như
vậy!