“Thiếu gia, không được làm loạn. Cô nương nhà người ta, không được
đùa giỡn như vậy!” lão bá bá nhẹ giọng mắng chàng trai kia. Sau đó
ngượng ngùng nhìn ta nói: “Cô nương, thật thất lễ. Thiếu gia nhà ta vì khi
còn nhỏ trải qua một cơn bạo bệnh, lúc tỉnh lại đầu óc liền hồ đồ, hành vi
xử sự y như một đứa trẻ không lớn lên được. Những gì thiếu gia nói lúc
nãy, mong cô nương bỏ qua cho.”
Thì ra là một đứa trẻ ngây ngốc, ta thương tiếc nhìn chàng trai.
“Không sao đâu-, thiếu gia nhà ngươi…rất tốt.” Ta nhớ lại lúc nãy hắn
cứ lặng lẽ giúp ta lau nước mắt mà trả lời.
“Đúng đúng đúng, cô nương nói rất đúng nha. Thiếu gia nhà ta tuy là có
hơi ngây dại, nhưng tâm địa chính thực rất tốt!” lão bá bá thấy ta khen thiếu
gia nhà bọn họ thì hơi kích động.
“Tỷ tỷ, tỷ tỷ, ta rất tốt-, ta rất ngoan-, ngươi ở lại với ta có được hay
không ~” chàng trai dễ thương kia làm nũng
“Thiếu gia, đừng làm rộn. Chúng ta hai ngày sau sẽ vào kinh-, cô nương
người ta nếu có lưu lại cũng không thể cùng chơi với người được đâu.” Lão
bá bá nhẹ nhàng mắng yêu, trong ánh mắt tràn ngập sự cưng chiều.
“Vậy tỷ tỷ theo ta cùng đi kinh thành nha!” chàng trai dẩu môi lên, lôi
kéo tay ta không buông. Không biết tại sao, ta trông thấy bộ dáng hắn dẩu
dẩu môi, lại cảm thấy vô cùng đáng yêu!
“Vậy…”Lão bá bá nhìn ta dò hỏi.
“Không sao đâu-.” Ta mỉm cười với lão bá bá “Vừa lúc ta cũng muốn
lên kinh thành, vậy cùng đi cũng tốt.”
“Vậy…thật tốt quá! Đa tạ cô nương.” lão bá bá kích động cảm tạ.