“Tỷ tỷ, tại sao ngươi lại khóc thương tâm như vậy? !” Người vừa mở
miệng hỏi, giọng nói rõ ràng là của một người đàn ông trưởng thành, nhưng
ngữ điệu lại giống như đứa trẻ tám tuổi!
Gọi là…tỷ tỷ? ! ! ! ! ! Chẳng lẽ là gọi ta? Đại thúc = =! Lạy ngươi luôn,
ta nơi nào nhìn giống là tỷ tỷ của ngươi?
Có lẽ nghe được trong phòng có tiếng nói chuyện, lập tức có người đẩy
cửa phòng đi vào.
“Vị cô nương này, ngươi tỉnh rồi?” Một lão bá bá mặt mũi hiền lành
thấy ta tỉnh lại, gật đầu nói.
“Ừm.” ta gật đầu. “Nơi này là?” Ta hỏi lão bá bá.
“Nơi này là Ly viên, ngày hôm trước tiểu tỳ nhà ta ra ngoài giặt đồ phát
hiện được ngươi ở bờ sông. Tốt rồi! Đây chính là đồ của cô nương?” Lão bá
bá vừa trả lời vừa đưa đồ cho ta.
Ta vội vàng tiếp nhận dtdd, thử khởi động máy, may quá, không bị hư
hỏng gì.
“Xin hỏi cô nương nhà ở nơi nào. Nếu cô tỉnh rồi, ta cũng sẽ sắp xếp
người đưa cô về.” Lão bá bá tiếp tục nói.
“Nhà?” Ta thoáng sửng sốt, về Linh Sơn sao? Không biết Tiểu Lôi và
Tiểu Chu Tước bây giờ thế nào, Dương Chi Hách có … chăm sóc tốt cho
bọn họ hay không.
“Không cần, không cần, ta không cho tỷ tỷ về nhà. Tỷ tỷ ở đây. Tỷ tỷ
làm cô dâu của ta có được hay không?” Chàng trai vừa nãy vẫn kiên trì lau
nước mắt cho ta đột nhiên náo loạn.