CUỘC SỐNG TRÊU CHÓ CHỌC MÈO CỦA NHỊ NỮU - Trang 305

giật, sau đó mở miệng nói: “Ngươi biết bánh chưng dùng để làm gì không?
Ta cho ngươi biết, bánh chứng là, uy ~ luộc ~ chín ~ !”

Tiếp theo, dưới thân ta lại đột nhiên xuất hiện một con sông nhỏ, con

sông nhỏ lại đột nhiên sôi lên sùng sục, sùng sục, sau đó, ta bị ném rớt,
chìm vào trong nồi!

“Không cần!” Ta đột nhiên la lớn, mới phát hiện, thì ra chỉ là một cơn ác

mộng = =!

Ta trấn an vỗ vỗ ngực, lại phát hiện, ơ hay, là ta bị ảo giác sao, xe ngựa

tự nhiên lại biến thành to lớn như tếh, còn nữa…Tiểu Lôi và Tiểu Si đâu?

“Không cần cái gì? Nhị Nữu? Ửm ~” Giọng nói yêu nghiệt vang lên.

Ta không thể tin – quay đầu, sau đó…liền thấy được Đại biến thái tựa

vào thành giường bên kia!

Xem ra ta còn chưa tỉnh ngủ. Vì vậy ta lập tức quyết định tiếp tục ngủ

đến cùng! Đây cũng chỉ là đang mơ, đây cũng là đang mơ, ta tự nhủ…

Trong xe ngựa yên tĩnh đến quỷ dị.

Năm phút sau…

Ta nhanh chóng chuyển thân bò dậy, vọt đến cửa xe ngựa vén rèm tru

lên: “Dương Chi Hách ngươi… cái đồ béo phệ…dám bán đứng ta! ! ! Bán
đứng ta! ! ! Bán đứng ta! ! ! (âm bị vọng lại)”

Lập tức bị một chiếc giày lật ngửa bay đập tới bay vào xe ngựa, giọng

nói của đồng chí Tiểu Dương du dương truyền tới: “Chỉ có một lý do trong
sáng là – bị đuổi theo…”

“Nhị Nữu có tinh lực như vậy, làm ta rất vui mừng nha.” Đại biến thái

mỉm cười nhìn ta- lúc này bị giày PIA bay đến nằm trên sàn xe.