CUỘC SỐNG TRÊU CHÓ CHỌC MÈO CỦA NHỊ NỮU - Trang 303

Ta nghe được đồng chí Tiểu Dương kinh hô, cũng lập tức nhảy xuống

xe, hướng về đáy xe nhìn lại, đã thấy…

Tiểu Si bị té chổng vó đang từ từ cố gắng đứng lên.

□ ̄|||, không phải chứ, hắn cứ như vậy bám đáy xe theo đến đây? !

Hắn làm sao đến đây-? !

Tiểu Si thấy bị ta phát hiện, vô tội lại đáng thương nhìn ta cười cười, sau

đó ra vẻ tội nghiệp nói: “Tỷ tỷ, ta, tay chân ta mỏi mệt đến không còn sức
lực rồi, đi không nổi nữa.”

Ta bất đắc dĩ lại đau lòng nhìn Tiểu Si vừa rớt ra từ đáy xe ngựa. Ai, bây

giờ mà quay về cũng không còn kịp rồi, không thể làm gì hơn là phân phó
Dương Chi Hách dìu Tiểu Si từ đế xe ‘oạt’ một cái vào trong xe, đến kinh
thành đi tìm Lý bá bá vậy.

Ta cuống quít mua một ít lương khô rồi lên xe. Vào trong xe lại thấy

Tiểu Si vẫn giữ nguyên trạng thái nằm chổng vó, tay chân giơ lên cứng
ngắc, đáng thương nhìn ta. Rất giống cái xác một con rùa lật ngửa nha.

Xem ra vì phải bám vào đế xe quá lâu, tay chân đều căng cứng rồi. Ta

vừa bực mình vừa buồn cười, bắt đầu cùng Tiểu Lôi giúp hắn xoa bóp tay
chân. Tiểu Si còn thừa dịp lúc ta cúi đầu xoa bóp cánh tay cho hắn, quay
đầu hôn ta một cái, ngọt ngào nói: “Cũng là tỷ tỷ tốt nhất.” Sau đó quay đầu
nhìn qua Tiểu Lôi.

Tiểu Lôi kinh hãi, vội vàng ngừng tay, liên tục lui về phía sau rồi nói:

“Ta…Ta phụ trách bóp chân cho hắn vậy.”

Tội nghiệp Tiểu Lôi quá, chắc bị nụ hôn kinh khủng lần trước ám ảnh.

Quen được thì tốt quá, quen được thì tốt quá, ôi ~ rống rống…