“Tiểu Lôi! Ngươi có biết ngươi đang nói…nói cái gì không…!” đồng
chí Tiểu Dương cơ hồ sụp đổ, hỏi Tiểu Lôi.
“Ừm!” Tiểu Lôi đỏ mặt.
Tiểu Lôi…Không ngờ nha, ngươi dám…Thâm tàng bất lộ! Cằm ta như
sắp rớt xuống đất đến nơi
“Tiểu Lôi sẽ trở mình rất nhẹ, sẽ không đánh thức Dương đại ca -!” Tiểu
Lôi suy nhược mà lại kiên định nói.
Lạy ngươi luôn đó…Tiểu Lôi, lần sau nói chuyện không cần thở mạnh
như thế biết không! Kinh – ta cũng đang đắn đo suy nghĩ xem tối nay có
nên hay không đi dòm lén cửa sổ các người! Ta lau mồ hôi trán, cười gian
nói với đồng chí Tiểu Dương vừa mới đứng lên: “Nếu đã không thể phản
kháng, ngươi cũng hưởng thụ đi!”
Dương Chi Hách lại lần nữa ngã xuống đất. Ta sung sướng trở lại phòng.
Ở trên xe ngựa giằng co hơn một nagy2, cũng mệt chết đi được, hơn nữa
ngủ một mình, thần kinh cũng thư thái hơn rất nhiều. Ngủ một đêm trọn
giấc, sáng ra lúc đi xuống lầu, Thanh Y đã chuẩn bị xong một xe ngựa tốt
dừng ở cửa khách sạn.
Cỗ xe ngựa này mặc dù không bằng xe ngựa xa hoa trước đây của Đại
biến thái, nhưng quy mô cũng không kém. Mọi người ăn xong điểm tâm,
nhìn qua chiếc xe ngựa mới rộng lớn của Đại biến thái, lại nhìn qua chiếc
xe ngựa nhỏ do Dương Chi Hách đánh xe, cuối cùng nhao nhao bò lên xe
mới. Một lát sai, Dương Chi Hách cũng tiến vào.
“Dù sao xe kia cũng không có người ngồi, bán quách đi cho xong!”
Dương Chi Hách xem như thông báo xong, tự mình tìm lấy một vị trí thoải
mái ngồi xuống.