Ta tò mò thò đầu ra nhìn xem có hcuyen65 gì. Liền thấy Thanh Y lại
trực tiếp ‘hưu – ‘ một người bị ném ra ven đường, chúng ta lại tiếp tục lên
đường!
= =! Ta thật không có nhìn lầm, đây chẳng phải là cái tên tiểu ăn mày
lúc nãy sao. Bây giờ là mặc trang phục nữ nhân ta mới phát hiện thì ra là
một cô nương, nhưng …ngươi cho là cứ rửa mặt sạch là người khác sẽ
không nhận ra ngươi sao!
Ta trở lại xe ngựa tiếp tục xem Đại biến thái và Tiểu Si đánh cờ, lát sau
cũng thấy có chút mệt mỏi. Lúc này, xe ngựa lại ngừng.
Lại làm cái gì vậy? Ta vén màn cửa lên, liền thấy bộ mặt Thanh Y có
chút co quắp nhìn về phía trước. Nương theo ánh mắt hắn nhìn lại, bộ mặt
ta cũng bắt đầu có chút co quắp.
Cũng lại là cái tên tiểu ăn mày, nhưng lần này là nữ cải nam trang, lại là
hiếu trang (!) ngồi lê trước xe ngựa ‘bán mình táng cha’. Được rồi, ngươi
như thế là đang coi thường chỉ số thông minh của chúng ta, nghĩ chỉ cần
ngươi cải nam trang thì không ai nhận ra ngươi chính là cái tên ăn mày và
nữ nhân bị cướp kia sao. Ta cũng không so đo chuyện này. Liền trong hai
canh giờ ngắn ngủi, ngươi ba lần cản xe cũng không biết sẽ làm cho chúng
ta kỳ quái thế nào, ta cũng nhịn. Nhưng một tí chuyện như thế cũng sẽ
không đến nỗi khiến mặt ta phải co quắp. Khiến ta trở nên như vậy chính là
– - – - Tiểu cô nương ngươi ‘bán mình táng cha’ có thể biết kinh nghiệp
một chút hay không, không bắt ngươi phải kiếm ra một thây người chết,
nhưng ít nhất người cũng biết dùng người sống giả trang a. Này… này, này,
cái thây ma cha của ngươi…phía dưới còn lộ ra một cái móng heo là sao
đây? ! ! ! ! Đừng nói cho ta biết đó là cha ngươi nha, miễn bàn…!
Ta tiếp tục co quắp trở lại trong xe ngựa.
“Có chuyện gì vậy?” Đại biến thái hỏi.