“Có người bán mình táng heo.” Ta trả lời.
Trên mặt Đại biến thái lộ ra một tia không nhịn được.
“Bất quá cùng với tiểu ăn mày, còn có cô nương bị cướp trước đây là
cùng một người.” Ta bổ sung.
Dnt như có điều suy nghĩ, suy nghĩ một hồi, sau đó huy động tay, ngân
quang trong ống tay áo chợt lóe. Ta liền cảm giác trên ngón tay nhói lên
như bị ghim trúng cái gì, bản thân còn chưa kịp nhìn xem chuyện gì xảy ra,
ngón tay đã bị Đại biến thái nắm lên, sau đó trích ra một giọt máu tươi nhỏ
xuống một viên thuốc nhỏ màu đen. Chỉ thấy giọt máu vừa nhỏ xuống viên
thuốc liền trong nháy mắt bị hấp thu không còn dấu vết. Tiếp theo, Đại biến
thái đưa viên thuốc ra trước mặt ta: “Quay qua hắn nói một câu mà bình
thường ngươi yêu thích.”
Câu nói bình thường tương đối thích nói? Đại não ta còn chưa kịp suy
nghĩ, trên miệng liền phản xạ có điều kiện đáp ra: “Cho ta công ngươi một
chút nha!”
Khóe miệng Đại biến thái giật giật mấy cái, sau đó thu hồi viên thuốc,
sai Thanh Y đem cho cô nương kia uống. Tiểu cô nương kia sau khi đi
vào…trước tiên quan sát chúng ta một hồi, sau đó phù phù quỳ gối, vừa dập
đầu trước mặt Đại biến thái vừa nói: “Cảm tạ công tử, tiểu nhân sau nay
nguyện làm trâu làm ngựa đền đáp công tử!”
Đại biến thái cũng không thèm để ý đến nàng, trực tiếp đem viên thuốc
nhét vào miệng nàng “…Ăn cái này … trước đã.” Đại biến thái phân phó.
“Vâng!” Tiểu cô nương không chút do dự – dứt khoát nuốt viên thuốc
nhỏ vào bụng.
“Nắm lấy tay nàng, nói với nàng câu nói lúc nãy!” Đại biến thái đối với
ta phân phó -.