Ta khẩn trương thử dò xét hơi thở, may quá, vẫn còn sống, nhưng ta
không biết độc được tẩm trên đao độc tính có mạnh hay không. Đang còn lo
lắng chờ Dương Chi Hách trở về, tính để hắn xem qua Tranh Nhiên một
chút, bất chợt một chuỗi tiếng ngáy nhợt nhạt từ phía Tranh Nhiên truyền
đến.
Thì ra lại là mông hãn dược. Ta thở phào nhẹ nhõm, kéo Tranh Nhiên
lên trên giường, thu hồi tiểu đao. Tiểu nha đầu Tranh Nhiên này, mặc dù
luôn mồm tự xưng bản thân là người của Yến Vương, cũng không ngừng cố
gắng vì sự nghiệp ‘ám sát’ vĩ đại. Nhưng có lẽ ta cảm thấy nàng thật quá dễ
thương, trước sau cũng không muốn thấy nàng gặp chuyện không may-.
Thừa dịp nàng bây giờ đang trúng phải mông hãn dược, dứt khoát đưa Tiểu
Si và Tiểu Lôi dời đi vậy.
Nghĩ vậy, ta xoay người ra cửa tính đi xem Dương Chi Hách đã về hay
chưa. Vừa mới đi đến ngã rẽ, chợt người trong khách sạn đột nhiên kêu la
sợ hãi: “Cháy, có cháy…” Ngay sau đó, cả khách sạn đều hỗn loạn cả lên.
Chỉ trong nháy mắt, toàn bộ người trong khách sạn đều bừng lên. Có
người chỉ mặc áo khoác, có người cuống quít vừa ôm con, còn có người ôm
tay nải thật chặt trong tay chạy đến. Điều đầu tiên ta nghĩ đến chính là Tiểu
Si cùng Tiểu Lôi, ta chạy ngược lại dòng người hướng đến phòng của Tiểu
Lôi và Tiểu Si. May quá, đợi đến lúc ta chạy vội đến nơi, Tiểu Si và Tiểu
Lôi cũng từ trong phòng đi ra tính chạy về hướng phòng ta. Ta vội vàng
qua, lôi kéo Tiểu Lôi và Tiểu Si chạy ra ngoài, vừa vọt đến đại sảnh lại thấy
Dương Chi Hách trở về.
“Xảy ra chuyện gì? Sao lại đi ra hết vậy?” Dương Chi Hách thấy chúng
ta thất kinh, khẩn trương chạy lại hỏi.
“Hình như khách sạn bị cháy, nhưng thật may, ta cùng Tiểu Lôi và Tiểu
Si đều chạy thoát…” Ta chợt nhớ ra, Tranh Nhiên kia vẫn còn nằm trên
giường trong phòng ta!