CUỘC SỐNG TRÊU CHÓ CHỌC MÈO CỦA NHỊ NỮU - Trang 339

“Béo phệ, ngươi đưa Tiểu Lôi và Tiểu Si đến chỗ an toàn trước, ta còn

để quên chút đồ, lập tức đến sau!” Ta giao Tiểu Lôi và Tiểu Si cho đồng chí
Tiểu Dương rồi vội vàng chạy ngược lại về phòng.

May mà, điểm bắt hỏa hình như cách phòng ta khá xa, lúc ta trở về

phòng lửa vẫn còn chưa lan đến đó, nhưng loáng thoáng vẫn cảm thấy nhiệt
độ rất nóng! Còn Tranh Nhiên vẫn ngủ li bì trên giường ta.

Bây giờ mà từ từ cõng Tranh Nhiên ra ngoài chắc là không kịp! Hơn nữa

Tranh Nhiên đang ngủ trì người rất nặng, nếu nhất định muốn đỡ lên cũng
tốn không ít thời gian. Vì vậy, ta rút đệm lót giường, đơn giản tạo thành một
chiếc cáng thương, một đầu cột vào Tranh Nhiên, còn một đầu tự mình túm
chặt tính kéo nàng ra ngoài. Đang kéo được vài bước, ta lại xoay người trở
lại giường cầm cái gối đầu sau đó lại xả ra một ít đệm lót làm thành cái gối
thật êm cố định đầu cho Tranh Nhiên rồi mới tiếp tục kéo.

Ai!, thật đáng thương oa, đầu óc đã không sáng sủa gì rồi, bây giờ lại bị

lôi kéo xuống lầu, nếu như bị đập khiến càng ngu ngốc, đời này có thể thật
sự bị phế rồi. Ta bây giờ cũng chỉ có thể dùng gối bảo vệ đầu cho nàng, còn
thân thể lát nữa khẳng định sẽ bị va đập vài điểm, cùng lắm thì cũng là đau
ê ẩm mấy ngày thôi.

Ta vừa nghĩ vừa dùng sức kéo Tranh Nhiên ra ngoài. Mặc dù vẫn chưa

thấy lửa bắt tới nơi nhưng sóng nhiệt càng lúc càng gần, mà đám người vừa
lúc nãy còn đang cuống quít chạy trốn chết bây giờ đã biến mất không thấy
tăm hơi, cảnh tượng càng khiến người ta phải khẩn trương. Ta không khỏi
dồn sức nắm thật chặt tay. Tiểu Tranh Nhiên, xem ra ngươi phải chịu khổ
một chút rồi!

Đang cố gắng kéo đột nhiên bị hẫng, tay ta lập tức bị lực kéo phản xạ,

không kịp đề phòng té chúi nhủi thiếu chút nữa đổ nhào xuống đất. Ta quay
đầu liền thấy Tranh Nhiên rất kinh khủng đứng trước mặt ta. Tại sao lại là
‘rất kinh khủng đứng trước mặt ta’? Ngươi nghĩ xem, một cô gái mặc cổ