Tranh Nhiên thoáng cúi đầu, run run, từ từ móc ra một viên thuốc.
“Các loại… độc khác đều bị hắn thu giữ, một viên hủ tâm tán này là ta
len lén giấu đi-. Nhớ nó không, ngươi còn dám ăn nó sao?” Tranh Nhiên
hỏi.
Ta do dự một lúc rồi gật đầu đồng ý.
“Chuyện này rốt cuộc là sao?” Tranh Vũ hỏi.
“Tả…Tỷ tỷ, lát nữa…Nếu Nhị Nữu uống viên hủ tâm tán này, ân cừu
oán hận trước nay giữa chúng ta …xóa bỏ! Tả…Tỷ tỷ nếu không đồng ý,
Nhiên…Nhiên nhi cũng sẽ không uống thuốc giải.” Tranh Nhiên khó nhọc
nói xong, đưa viên hủ tâm tán cho Tranh Vũ.
Đại biến thái nhìn ta, trên mặt ánh mắt như bừng tỉnh ngộ.
Tranh Vũ buông lỏng bóp tay trên cổ ta, cuối cùng nhanh chóng thả ra
rồi nói: “Được, ta đồng ý.”
Tranh Vũ đưa viên hủ tâm tán cho ta, ta giao ra viên thuốc giải.
“Nuốt! Không nuốt ta sẽ giết ngươi!” Tranh Vũ xiết cổ ta uy hiếp.
Ta nhắm mắt, chuẩn bị đưa viên thuốc bỏ vào trong miệng lại bị Đại
biến thái cướp mất.
“Ta thay nàng.” Đại biến thái nói.
Tranh Nhiên sửng sốt sững sờ. Tranh Vũ trợn mắt nhìn Đại biến thái suy
nghĩ một hồi, liên tục lắc đầu, trong miệng lẩm bẩm một mình “Không thể
nào, không thể nào…”
“Nếu ngươi đồng ý, liền theo phương thức giải quyết của các ngươi.
Nếu ngươi không đồng ý, ta tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho hai tỷ muội các