Sau ít phút đầu so dây, thử dây vang vang, các nhạc công bắt
đầu tấu bản “Già Dan Tucker” và Tommy quay sang Scarlett.
- Chị nhảy chứ, Scarlett? Tôi không thể mời chị được nhưng
Hugh và Rene…
- Không, cảm ơn anh. Tôi còn tang mẹ tôi, Scarlett vội nói.
Tôi sẽ ngồi ngoài xem…
Nàng đưa mắt tìm Frank Kennedy, thấy chàng ở bên cạnh bà
Elsing và vẫy chàng lại.
- Nếu anh mang cho tôi chút gì uống thì tôi ngồi ở chỗ góc
hõm đằng kia, rồi chúng ta sẽ nói chuyện vui vẻ, nàng bảo
Frank trong khi ba chàng trai kia tách ra.
Khi chàng vội vã chạy đi để lấy cho nàng một ly rượu vang
và một lát bánh ngọt mỏng như tờ giấy, nàng vào trong góc
hõm ở đầu phòng khách và soạn lại váy sao cho những vết bẩn
nhất khỏi lộ ra. Niềm phấn hứng được thấy đông người và lại
được nghe nhạc đã xua khỏi đầu óc nàng câu chuyện nhục nhã
với Rhett hồi sáng. Ngày mai, nàng sẽ ngẫm nghĩ về ứng xử của
Rhett, và nỗi nhục của nàng để mà quằn quại ê chề. Ngày mai
nàng sẽ tự hỏi mình có gây ấn tượng gì với trái tim đau đớn và
hoang mang của Frank không. Nhưng tối nay thì hẵng khoan.
Tối nay, nàng đang dạt dào sức sống đến tận đầu móng tay, hi
vọng làm cho mọi giác quan linh hoạt lên và đôi mắt long lanh.
Từ góc hõm, nàng nhìn ra phòng khách rộng lớn và quan sát
các cặp nhảy, nhớ lại khi nàng tới Atlanta lần đầu tiên trong
chiến tranh, căn phòng này đẹp biết bao. Dạo ấy, sàn gỗ cứng
bóng như gương và trên đầu, chúc đài treo với hàng trăm
nhánh nhỏ bắt và phản chiếu mọi tia sáng của hàng chục cây
nến cắm trên đó, để rồi toả hắt ra quanh phóng như những ánh
lửa, kim cương, ngọc sapphire. Những bức chân dung cũ trên
tường vừa trang nghiêm vừa nhân hậu, nhìn xuống các tân
khách với vẻ đon đả dịu dàng. Những chiếc sofa bằng gỗ hồng
mộc êm ả, mời chào và chiếc lớn nhất được đặt ở chỗ danh dự,