nhau ầm ĩ như những hài tử khác, trái lại, Diệp Không nói chuyện làm việc
đều ra dáng của người lớn, ánh mắt cũng giống như người trưởng thành.
Hơn nữa quan trọng hơn là, Diệp Không chuyện gì cũng có cái nhìn của
mình, nói chuyện mặc dù có chút bốc đồng và thô tục, nhưng rất có lý,
thường xuyên nói ra một câu kinh điển, làm cho Trương Ngũ Đức phi
thường mừng rỡ, cho rằng gặp được lương tài, cho nên đem một bụng kinh
luân truyền cho hắn.
Nhưng Diệp Không hoàn toàn không có hứng thú với cái gọi là thi tử ca
phú, hắn càng quan tâm chính là những kỳ văn dị sự, ví dụ như thế giới này
có Phật giáo, Cơ Đốc giáo hay là Quang Minh giáo hay không, ví dụ như
có tiên nhân hay không, đi nơi nào tìm tiên nhân, trên thế giới này có phù
chú hay không, có quỷ hay không...
Hắn hỏi đủ loại chuyện kỳ dị làm cho Trương Ngũ Đức sững sờ, nhưng
hắn là một học giả có kinh nghiệm phong phú, chẳng những đọc sách vạn
cuốn mà cũng được coi như đi được ngàn dặm đường, cho nên một ít
chuyện mà phàm nhân không rõ, hắn cũng biết đại khái.
Hắn nói cho Diệp Không biết trên thế giới này không có giáo phái,
nhưng lại có tiên nhân, mà những tiên nhân này cũng không phải là tiên
nhân gì, bởi vì bọn họ còn chưa tu luyện thành tiên, bọn họ được gọi là tu
tiên giả.
Tu tiên giả đều thuộc về tông phái tu tiên hoặc là từ một gia tộc, những
người này dốc lòng tu luyện, khinh thường qua lại với người thường, cho
nên khó gặp.
Trừ một ít tổ chức tu tiên giả, còn lại là tán tu, nhưng tu vi của những tán
tu này không cao, bởi vì không có hậu trường, cho nên thường xuyên đi
giết người đoạt bảo, cho nên tán tu cũng phi thường thưa thớt, ngày thường
cũng khó xuất đầu lộ diện.
Từ Trương Ngũ Đức, hắn biết được trừ tu tiên giả, còn có tu ma giả, vốn
tu tiên giả đã là người lãnh khốc, mà những tu ma giả còn kinh khủng hơn,
khác nhau lớn nhất, tu tiên giả là giết người đoạt bảo, tu ma giả giết người
căn bản không cần lý do.