Về phần quỷ và phù chú thì không rõ ràng, dù sao hắn cũng không có tu
tiên, hắn chỉ biết đại khái, kỹ càng chi tiết, tỉ mĩ không biết được.
Nhưng Trương Ngũ Đức có không ít tàng thư, có rất nhiều kỳ trân dị
vật, Diệp Không thích nhất là đọc những sách vở này, nhưng bởi vì hiện tại
hắn không biết rất nhiều chữ, trong đó rất nhiều thứ hắn không biết, cũng
ảnh hưởng khả năng đọc của hắn.
Thời gian vội vàng trôi qua, trong nháy mắt đã qua mười ngày.
Sáng sớm hôm nay, Diệp Không đã thu thập thỏa đáng, hắn được mẫu
thân búi tóc lên, đổi thành áo dài sạch sẽ, mang theo giấy và bút mực, từ
sân đi tới học quán.
Vừa đi vào tiểu viện, ngẩng đầu đã nhìn thấy Diệp Tài đã từ bên ngoài
chạy tới, bộ dáng giống như có việc gấp, hấp tấp chạy vào trong tiểu viện.
- Cháy nhà? Hay là có người chết?
Diệp Không hừ một tiếng, nhìn về phía học quán.
Diệp Không vừa rời đi, đã nhìn thấy Diệp Hạo Nhiên một thân y quan
chỉnh tề, mang theo Diệp Uy và Nhị phu nhân, bước nhanh tới, trên mặt
mang theo thần sắc vui mừng khó ức chế nổi.
Một chuyến mấy người, ba bước cũng thành hai bước, bước nhanh ra đại
môn, ngoài cửa, là một lão già lạnh nhạt đứng thẳng, lão giả này cũng một
thân áo dài, diện mạo phi thường bình thường, bên hông treo một cái túi
nhỏ màu xám, giống như lão già bình thường, mà trên đường cái, những tên
lính cũng không rõ vì sao gia chủ Diệp Hạo Nhiên và lão bà lại tự mình ra
ngoài cửa đón tiếp.
- Ai nha, tiên sư giá lâm, nhanh mời vào trong.
Diệp tướng quân ngày bình thường uy nghiêm khi trông thấy lão giả
này, trên mặt xuất hiện nụ cười như đóa hoa tươi.
- A, không cần khách khí, năm năm không thấy, tướng quân phong thái
vẫn như trước nha.
Vạn Huyền chân nhân hàn huyên một câu, nói một câu với Diệp Hạo
Nhiên.
- Đâu có đâu có, chúng ta là phàm nhân, làm sao mà so sánh được với
tiên sư, ta thấy phong thái của tiên sư vẫn như năm đó, nhất định là tu hành