- Không nhi, tới giờ dùng cơm tối rồi.
Trần Cửu Nương sau khi thêu xong đồ của hai phu nhân, thấy thời gian
không còn sớm liền mau chóng dục Diệp Không đi ăn.
- Được rồi, nhi tử tới ngay!
Diệp Không lại thành công chế ra một tấm Định Thần Phù, trong lòng
vui vẻ không ngớt, sau khi nhét phù vào trong ống tay áo liền đi theo Trần
Cửu Nương ra ngoài.
Định Thần Phù đã thành công, thế nhưng hiệu quả ra sao? Có thật là
dùng được hay không?
Sự nghi ngờ của Diệp Không lại xuất hiện:
- Không được, hay là dùng thử một chút, nếu không khi đối đầu với kẻ
địch lại vô hiệu, chẳng phải liền bị đối phương cười cho rụng răng sao?
Đi tới chỗ ăn cơm, vừa vặn thấy có một con chó lớn rất hung dữ, chính
là chủ sự của thiện đường - Mã Tỷ. (thiện đường - nhà ăn)
Diệp Không vừa nhìn liền có chủ ý, Mã Tỷ này chính là nữ nhân ghê
tởm để cho mẫu thân ăn bánh màn thầu nguội, tốt nhất cho ngươi nếm thử
sự lợi hại phù chỉ của thiếu gia.
- Ai yêu, Bát thiếu gia, lão nhân gia người vì sao cũng đến nơi này ăn
cơm? Người không phải luôn luôn ở trong phòng ăn sơn hào hải vị sao?
Mã tỷ dùng ngữ khí châm chọc nói.
Mã tỷ nói xong, đám gia đinh cùng nhau nở nụ cười to.
Diệp Không cười cười trả lời:
- À nha, lão nhân gia ta nghe nói bên trong thiện đường này có con heo
khinh người quá đáng, muốn đến kiến thức một chút.
Mã Tỷ tức thì biến sắc, cả giận nói:
- Ngươi dám mắng ta?
- Không có nha, ta mắng con heo chứ đâu có mắng Mã Tỷ a, ta làm sao
dám mắng người đây a?
Khuôn mặt Mã Tỷ biến đổi, nghe nói tiểu tử này không dễ chọc, hơn
nữa nếu nói thêm nữa thì bản thân chẳng phải tự thừa nhận mình là heo
sao?