CUỒNG ĐỒ TU TIÊN - Trang 330

Phạm Cửu Xà cười u ám.
- Khỏa hạt giống Tù Lung Thảo này là do tên tu sĩ ma quỷ kia lưu lại,

cho dù lần trước bị người đuổi giết, ta cũng không có lấy ra sử dụng, lần
này ta dùng lên người của ngươi, ta làm sao có thể không kiếm lại chỗ tốt
đây?

Xác thực, loại hạt giống Tù Lung Thảo này đã sớm tuyệt tích, mà nó ở

trong túi trữ vật của tu sĩ kia lưu truyền cả vạn năm, Phạm Cửu Xà đã xem
nó thành bảo bối và trân tàng, cho rằng đây là cọng cỏ cứu mạng sau cùng,
nếu không phải hôm nay đến sinh tử một đường, hắn cũng không dùng tới.

Đã dùng tới, hắn nhất định phải hút công lực của Diệp Không, về phần

phụ mẫu thê nhi trong nhà, hắn cũng không sao cả, nói sau, hiện tại chạy
trở về hơn phân nửa là không kịp, không bằng hút công lực của Diệp
Không tại đây, đột phá Luyện Khí tứ giai.

Về phần mở cái lồng giam này, đương nhiên hắn có biện pháp.
Tù Lung Thảo trưởng thành sẽ có lồng giam màu xanh lá, không hề sinh

trưởng, dây leo xoắn xuýt vào nhau, quấn quanh, giống như bức tường bao
quanh bốn phía, đem Diệp Không ngăn ở bên trong, mà trên đỉnh đầu, cũng
bị dây leo chắn lại.

- Mẹ kiếp, không thể ngờ là tên mập mạp này lại có thứ cỏ đáng giận

như thế.

Diệp Không dùng nắm đấm đánh lên, dùng đao chém, nhỏ máu, nhổ

nước miếng, tất cả phương pháp đều dùng một lần, nhưng không có hiệu
quả gì.

- Mày có giỏi thì tiến vào đây giết ta đi!
Diệp Không mắng.
- Ha ha, ngươi đừng có lừa ta, ta đúng là có biện pháp, chờ ta đào một

cái động ở trên đống dây leo này, đó sẽ là tử kỳ của ngươi.

Phạm Cửu Xà đắc ý cười nói, vỗ túi trữ vật, lấy ra một thanh pháp khí

hình kiếm tối tăm lu mờ, cắt vào dây leo.

- Ba!
Sợi dây leo bằng đầu ngón tay bị đứt thành mấy đoạn, từ trong chỗ đứt

gãy chảy ra chất dịch màu trắng.