Phạm Cửu Xà vẫn còn mơ mộng hão huyền, vừa giống như nổi điên,
ném băng đạn vào trong, chỉ cần hấp thụ linh khí của Diệp Không, hắn sẽ
tiến giai trung kỳ, đến lúc đó thao túng pháp khí, thực lực sẽ tăng nhiều.
- Ta phải sớm chúc mừng Phạm huynh mới được.
Bỗng dưng, một âm thanh lạnh lẽo từ bên cạnh truyền tới, Phạm Cửu Xà
cảm thấy âm thanh này rất quen thuộc.
Quay đầu nhìn lại, ánh trăng cũng lên cao, ánh sáng nhu hòa rực rỡ bao
phủ cả rừng cây, một thiếu niên áo xanh đứng thẳng ngạo nghễ, trên mặt
tràn đầy vẻ đùa cợt.
- Ngươi...
Phạm Cửu Xà không thể tin vào mắt mình, trên gương mặt mập mạp của
hắn giống như gặp quỷ, trong miệng ấp úng nói ra.
- Tại sao ngươi có thể đi ra?
Diệp Không không để ý tới hắn, bắt lấy thời cơ, nắm dao găm, mạnh mẽ
đâm vào cổ họng Phạm Cửu Xà... Phạm Cửu Xà không có bất kỳ phòng bị,
cũng không có bất kỳ chống cự, dao găm kéo lê một vòng cung quỷ dị trên
cổ họng của hắn, đâm lủng vào cổ họng của Phạm Cửu Xà.
Phạm Cửu Xà mở to mắt ra, trước khi chết tràn đầy tuyệt vọng, không
cam lòng, nghi vấn trùng trùng.
- Cho ngươi chết minh bạch... Có một loại phù tên là Xuyên Tường
Phù... Chỉ cần là vách tường có thật thể là có thể xuyên qua.
Diệp Không sợ mập mạp này không chết, rút đao đâm tiếp, lại rút đao,
lại đâm... Dưới ánh trăng, máu tươi đỏ thẫm, hết sức khủng bố, trên cánh
đồng nho nhỏ, không ngừng vang lên tiếng dao găm đâm vào thân thể.
Không biết đâm bao lâu, thân thể và đầu của Phạm Cửu Xà cũng chia lìa
ra, đầu người rơi xuống đất, chết đến mức không thể chết lại, lúc này Diệp
Trần mới nhổ một ngụm trọc khí.
Hắn thở phì phò, ngồi buông lỏng ở bên cạnh, đã nhìn thấy túi trữ vật
bên hông của Phạm Cửu Xà.
- Rốt cuộc là người mới a, chuyện giết người đoạt bảo còn chưa thuần
thục lắm.
Diệp Không bổ nhào qua, một tay cầm lấy túi trữ vật.