Trong túi trữ vật không có nhiều đồ vật, nhưng lại làm cho nội tâm của
Diệp Không vô cùng vui mừng, bởi vì tất cả những thứ này người tu tiên
đều cần.
Đầu tiên, bắt mắt nhất chính là pháp khí tiểu kiếm, đây là một kiện Pháp
khí trung phẩm, cũng là pháp khí đầu tiên của Diệp Không, hắn cầm trong
tay vuốt vuốt không dứt, vào lúc cầm được pháp khí vào trong tay, Diệp
Không cũng cảm nhận được tâm tình của Phạm Cửu Xà.
- Nếu như đến Luyện Khí tứ giai, có thể dùng tới nha!
Cầm lấy, hấp dẫn ánh mắt Diệp Không, chính là số linh thạch còn thừa,
bị Phạm Cửu Xà lãng phí không ít, cuối cùng chỉ để lại bốn khỏa, cất vào
trong cái túi tiền màu đen, đây cũng là lần đầu tiên Diệp Không có được
linh thạch.
Hắn tò mò lấy ra một khối, đây là linh thạch thủy thuộc tính màu đen,
lớn nhỏ như quả táo, hình vuông dẹp, hình đa diện, nhìn có chút giống cục
đường phèn.
Diệp Không nắm chặt linh thạch, vận công khẽ hấp, một cổ thủy linh khí
tinh thuần từ trong lòng bàn tay tràn vào trong kỳ kinh bát mạch mát lạnh,
loại thủy linh khí này còn thuân thuần nồng hậu hơn linh khí trong không
khí nhiều..
Diệp Không không dám hấp thu nhiều, vội vàng đem linh thạch bỏ vào
trong túi trữ vật, tiếp theo hấp dẫn ánh mắt của hắn, chính là một tấm thẻ
tre.
Diệp Không suy đoán đây chắc chắc là linh giản chứa đựng khẩu quyết
công pháp, tranh thủ thời gian cầm vào trong tay, dùng thần thức tham tiến.
Hủy Đỉnh Đoạt Đan Đại Pháp, đây chính là công pháp tu luyện của cổ
Man tộc tu sĩ mà Phạm Cửu Xà đạt được, Diệp Không xem xét đại khái,
phát giác bản thân mình không cách nào dùng, hắn đã tu luyện Ngũ Hành
Thăng Tiên Kinh, không có khả năng phí thời gian đổi công pháp trụ cột,
hơn nữa công pháp Man tộc quá mức tàn nhẫn, lô đỉnh lại khó cầu, Diệp
Không đại khái nhìn qua lại bỏ vào trong túi trữ vật.
Lại xem xét một cái linh giản khác, phát hiện trong này có ghi lại thứ mà
Diệp Không cần có nhất, vài loại pháp thuật cấp thấp, khẩu quyết pháp