Diệp Không như muốn té xỉu, nữ hài đại lục Thương Nam đại lục rất,
mỗi người đều nhớ thương đả cẩu bổng của thiếu gia ta, đáng tiếc vật này
chỉ đối phó nữ tử, không thích hợp đánh chó.
- Ách. . . Này. . . Hết dưa muối rồi, Tiểu Hồng tỷ lấy thêm hộ chút ít.
Diệp Không cố đánh trống lảng, bởi vì huynh đệ của hắn đã muốn thức
dậy rồi.
Ngày trôi qua rất nhanh, Diệp Không cũng không phải lúc nào cũng ở
trong phòng, dưới sự yêu cầu mãnh liệt của đám nha hoàn, hắn đành phải
chui ra tiếp chuyện.
Tuy rằng bọn nha hoàn không có xinh đẹp như Lô Cầm, cũng không có
vóc dáng như Tiểu Hồng, nhưng cũng có chút đặc sắc, tỷ như Tiểu Quyên
điềm đạm đáng yêu, Tiểu Điệp cuộn trào mãnh liệt, Tiểu Anh thích được
người ôm trong lòng. . .
Chỉ là, lưu manh Địa Cầu Diệp Không vẫn rất kiên định khắc chế, vẫn
sử vẻ mặt lạnh lùng để ứng phó, phảng phất như Trương Ngũ Đức, ngươi
cười ta không cười, ngươi động đến ta bất động, chẳng những bất động còn
ho khan một tiếng, trầm ngâm nói:
- Nam nữ thụ thụ bất thân!
Khiến cho đám tiểu nha hoàn đều không vui, trở về đều mắng tiểu tử
này là một kẻ ngốc, không hiểu được phong tình.
Kỳ thực Diệp Không sao không muốn trái ôm phải ấp, tốt nhất là giống
như nước Nhật, một nam đùa giỡn một đám mĩ nhân, cùng các nàng nghiên
cứu về cấu tạo sinh lý.
Nhưng vì sau này có thể an tâm tu hành, ít gây thêm phiền phức là tốt
nhất, hắn cố nhịn xuống, nếu như những nha đầu này mỗi ngày đều đến rồi
hắn trầm mê tại ôn nhu hương, không cần khắc khổ tu hành nữa rồi.
Chạng vạng tối, chờ trong nhà an tĩnh lại, Trần Cửu mẫu cười hỏi:
- Thế nào? Có vừa ý ai không? Không có cũng không sao, ngày hôm
nay Diêm bà, Tôn tỷ, Từ bác gái đều đã tới, các nàng bên kia cũng có
không ít người. . .
Diệp Không muốn phát cuồng, lão nương, ngươi để ta thanh tĩnh chút đi,
ta là một tu tiên giả mà?