Nhị thái thái đột nhiên bộc phát.
- Hắn trốn ở trong phòng không đi ra, tiểu tỳ cũng không có biện pháp.
Tiểu Hồng cúi đầu càng thấp, dường như đang hận không thể đem đầu
của mình cúi xuống tận ngực.
- Còn tranh luận!
Nhị thái thái vỗ bàn, cả giận nói ra.
- Ngươi có nghĩ muốn làm chủ tử? Nói cho ngươi bao nhiêu lần rồi,
ngươi có thể trở thành ái thiếp của Tam thiếu gia Diệp phủ, từ nay về sau
trở thành nhân thượng nhân, về sau khai phủ làm chủ tử, đều phải nhìn lúc
này của ngươi, chỉ cần ngươi làm tốt, lập tức sẽ biến thành Phượng Hoàng,
cho nên ngươi phải để tâm một chút.
Nhị thái thái mắng xong, khoát khoát tay nói ra.
- Nếu là ngươi thực sự không muốn, vậy thì về sau không cần đi nữa,
làm cho người ta còn cho rằng ta đang nịnh bợ mẫu tử của bọn họ, thật sự
là đáng giận!
Diệp Không đứng ở góc phòng, lạnh lùng nhìn hai người, hắn biết rõ, đã
tới lúc tiểu Hồng làm ra lựa chọn.
Có thể nói Nhị thái thái ra điều kiện rất cao, đặc biệt là đối với nha hoàn
như tiểu Hồng, "Trở thành chủ tử, làm nhân thượng nhân", đối với các nàng
có lực hấp dẫn không cách nào tưởng tượng nổi.
Sành ăn, để cho người khác hầu hạ, nở mày nở mặt... Có bao nhiêu nha
hoàn lục đục với nhau, tranh đấu gay gắt, cuối cùng không phải là vì mục
đích này sao?
Mà Diệp Không cũng không đồng ý cho tiểu Hồng bất cứ thứ gì, cho dù
là một lời hứa tương lai cũng không có nói ra, ai ưu ai kém phải đợi lựa
chọn của tiểu Hồng.
Tiểu Hồng cúi đầu, ngón tay đang quấn quanh dây lựa trên tay, chậm
chạp không nói lời nào, làm cho Diệp Không cảm thấy lựa chọn này phi
thường tàn khốc, nàng không có gì, cũng chỉ là một nha hoàn có mơ tưởng
bình thường mà thôi.
Nhưng mà, nếu như nàng thực sự lựa chọn, kết cục của nàng chỉ có chết,
Diệp Không tuyệt đối không thể để nguy hiểm ở bên cạnh mình.