CUỒNG ĐỒ TU TIÊN - Trang 504

- Bát thiếu gia...
Sau lưng vang lên âm thanh u oán của cô nương tiểu Oanh, hôm nay đối

với nàng mà nói là bi kịch, vốn hôm nay xác định vững chắc là có thể làm
với Bát thiếu gia, nhưng ai biết giết ra một đám Trình Giảo Kim, không nói
một lời đem chính chủ là nàng đẩy ra bên cạnh.

Hiện tại Bát thiếu gia phải đi, lần sau không biết có tới hay không, nói

không chừng... Nói không chừng đến lúc đó đã bị nam nhân khác chiếm
trước... Đến lúc đó Bát thiếu gia sẽ chướng mắt mình.

Tiểu Oanh nghĩ mà ủy khuất, vành mắt đỏ lên, nước mắt ướt át.
Diệp Không biết rõ suy nghĩ của nàng, nhìn Phong Tứ Nương nói ra:
- Đem nàng giữ lại.
- Được!
Phong Tứ Nương đã phạm sai lầm, cũng không dám tiếp xúc với ánh

mắt của Diệp Không.

- Đợi lần sau ta đến đây nhé!
Diệp Không gật đầu với tiểu Oanh, cất bước rời khỏi phòng.
Kỳ thật giữ tiểu Oanh lại, cũng không phải toàn bộ là vì hắn, mấu chốt

chính là Hoàng Tuyền lão tổ nha, hôm nay hắn đi thanh lâu, ai ngờ hắn chết
sống không tỉnh lại, chờ hắn tỉnh lại, lại náo muốn nhìn nữ nhân, đến lúc đó
lại lấy tiểu Oanh cho hắn xem.

- Bát thiếu gia... Nếu không Phong đại tỷ tìm cho ngài cái quần sạch sẽ

a.

Phong Tứ Nương đi theo phía sau Diệp Không nhỏ giọng nói ra, nàng

cũng hiểu rất mất mặt, mình hơn ba mươi tuổi, trộm đạo một tiểu nam
nhân, cuối cùng còn bị người ta phát hiện, đúng là vô cùng mất mặt.

- Miễn!
Diệp Không bước nhanh đi xuống lầu.
- Kỳ thật không có sao... Bát thiếu gia ngươi tuổi còn nhỏ... Rất dễ dàng

sẽ lại, lại, lại...

Phong Tứ Nương có chút nói không nên lời.
- Lại như thế nào? Lại cho ngươi sờ?
Trong quần Diệp Không ẩm ướt, khẩu khí cũng có chút không thoải mái.