- Đại tỷ không dám!
Phong Tứ Nương không hề nói nhiều.
Nhưng Diệp Không cười lạnh một tiếng.
- Không dám? Ngươi gan rất lớn nha? Thiết Nha tư đến, ngươi vì cái gì
không nói rõ cho hắn là ta đang uống rượu? Ngươi rõ ràng mà muốn dẫn dụ
hắn đi gặp ta mà.
...
Phong Tứ Nương nói không ra lời, nàng đứng trước lối ra của thanh lâu,
cúi đầu nói không biện bạch, nàng không nghĩ tới hắn lại khôn khéo tới tình
trạng này, một chút suy nghĩ trong lòng của mình, làm chút tiểu tay chân,
cho là hắn không phát hiện, nhưng hắn lại đoán được.
Tiểu tử này, hắn mới mười bốn tuổi sao? Tại sao lại giống như lão hồ ly
vậy? Trong nội tâm Phong Tứ Nương đang nói thầm.
- Nói không ra lời? Hừ!
Diệp Không hừ lạnh một tiếng, sau đó đi ra khỏi cửa, đạp vào viên đá
cuội trên đường nhỏ.
Kỳ thật Diệp Không tức giận với bà chủ chính là như vậy, ngươi mời ta
hỗ trợ, có thành ý một chút, ta cũng đáp ứng ngươi, nhưng ngươi tính cái
gì, lợi dụng lão tử, đem lão tử thành kẻ coi tiền như rác sao?
Quan trọng hơn, loại chuyện này có lần đầu thì sẽ có lần thứ hai, lần sau
rất có thể lại bị lợi dụng, cho nên Diệp Không phải cho nàng giáo huấn.
Ánh trăng sáng sủa, chiếu sáng con đường nhỏ nhưng lạnh lùng, chỉ có
Diệp Không đi mà thôi, nhìn vào cái hồ nước nhỏ ở bên đường, ánh trăng
sáng đang phản chiếu trên mặt nước.
Một con chuồn chuồn nhỏ đang nghỉ chân trên mặt nước, lập tức, ánh
trăng trên mặt nước xuất hiện từng gợn sóng nhè nhẹ, càng làm cho ánh
trăng dưới nước thêm xinh đẹp.
Cảnh đêm đẹp đẽ làm cho Diệp Không nhịn không được mà dừng câhn,
nhìn mặt nhỏ, thở dài một hơi, sau này, những địa phương như thế nên ít
đến là tốt nhất, trong đống ôn hương nhuyễn ngọc son phấn, rất dễ dàng
làm con người trầm mê, những thân thể và ánh mắt say lòng người, sẽ làm
mình không có tâm tu luyện.