- Chết, tiểu tử, lại đi dạo thanh lâu? Một thân đầy mùi son phấn!
Trần cửu nương ngược lại che chóp mũi.
- Không có, lão nương người cũng trở về đi ngủ đi, nhi tử không phải
loại người như vậy.
Diệp Không thầm nghĩ, hôm nay may mắn không có lộ diện, bằng
không thì chuyện mình đi thanh lâu sẽ truyền ra khắp toàn thành.
Gió về đêm càng lúc càng lớn, lọt qua khe cửa mà thổi vào trong phòng,
phát ra tiếng rít bén nhọn.
Diệp Không trở lại gian phòng của mình, lấy một khối linh thạch ra,
khởi động Linh Tu Tọa Trận, vỗ túi trữ vật, lấy một túi hạt giống, còn lấy ra
hơn mười quả Khang Lương Thụ đặt lên giường.
- Tốt rồi, đồng chí lão tổ, ngươi chuẩn bị đi ra đi, làm công tác của
ngươi đi.
Diệp Không ngồi xếp bằng trên giường.
- Ngươi phải suy nghĩ kỹ càng a.
Hoàng Tuyền lão tổ lười biếng nói ra.
- Tuy linh lực của lão tổ ta yếu tới đáng thương, nhưng muốn tiêu diệt
một Luyện Khí kỳ tầng hai giống như ngươi, cũng không phải là chuyện
tốn sức gì, ngươi thật sự muốn thả ta ra ngoài, vậy ngươi phải suy nghĩ kỹ
càng đi.
Diệp Không lè lưỡi, liếm liếm bờ môi của mình, thản nhiên cười, nói:
- Lão tổ, ta đã nói với ngươi rồi, ta là lưu manh! Đừng nhìn lưu manh vô
lại, không có bộ dáng gì, nhưng lưu manh chân chính đều giảng nghĩa khí,
Diệp Không ta đã xem ngươi là bằng hữu, tin tưởng ngươi, đó là vô điều
kiện tin tưởng ngươi, nếu ngươi cũng cho rằng ta là huynh đệ, Diệp Không
ta cả đời sẽ không quên, nếu như ngươi bội bạc, vậy thì coi như ta mù mắt,
ta tự làm tự chịu!
- Nhưng lưu manh còn có đặc điểm, đó chính là, ngươi hoặc là trực tiếp
giết chết ta, nếu không chỉ cần một hơi, ta sẽ trả thù ngươi... Không chết
không ngớt!
Hoàng Tuyền lão tổ nghe xong, trên mặt nhìn không ra một điểm cải
biến nào, vẫn lười biếng nói ra.