Thiết Nha Tư so với Nhị thái thái chênh lệch không ít, rất không có khả
năng cấu kết lại.
- Chiếu theo ngươi nói, Huynh đệ Lô gia cùng Nhị thái thái niên kỷ khác
biệt càng lớn, càng không có khả năng cấu kết.
- Đúng, ta đoán không phải Huynh đệ Lô gia, cũng không phải Thiết
Nha Tư.
- Cái kia còn có ai đây này.
Diệp Không phát hiện kiệu nhỏ phía trước đã dừng lại, Nhị thái thái
nhấc màn kiệu đi ra.
- Các ngươi chờ ta ở đây, một hồi ta sẽ đi ra.
Trước mặt là một bậc thang hai mảnh, đi vào trong một tòa nhà lớn, tòa
nhà lớn cũng không có treo biển, không giống như nhà của quan lại, có
chút giống như nhà mới xây.
Diệp Không cũng không suy nghĩ nhiều như vậy, phát hiện người trong
nhà đều biết Nhị thái thái, sau đó đợi Nhị thái thái tiến vào phòng ngủ và an
vị, người trong nhà này đều rời đi.
Diệp Không lại thấy một lão gia đinh đi vào một tòa nhà lớn ở cách đó
không xa, nhưng ngôi nhà này khí thế không giống, cửa sau có người trông
giữ, bên ngoài còn có hai con sư tử đá.
- Lại là làm quan, cũng là đại quan.
Hoàng Tuyền lão tổ nói ra.
- Đúng vậy.
Diệp Không gật đầu, lúc này hắn đã có thể để xác định Nhị thái thái đi
hẹn với ai, đồng thời hắn cũng cảm thấy một cỗ nguy cơ mãnh liệt.
- Đại nhân, ngài chậm một chút.
Nam nhân trung niên đi ra, đi vào trong nội viện, phía sau mang theo hai
nha dịch, đi theo lão gia đinh đi vào trong tòa nhà lớn chỗ Nhị thái thái.
- Ai vậy?
Hoàng Tuyền lão tổ hỏi.
- Nếu như ta không có đoán sai, hắn chính tân nhậm thành thủ Nam Đô
Thành Trần Thanh Phương.
Diệp Không hừ lạnh một tiếng.