CỬU GIA ĐỪNG LÀM VẬY - Trang 276

Nhẫm Cửu quay đầu, thấy Sở Cuồng vẫn lặng yên nằm dưới đất, nàng

hơi yên tâm, nhưng thấy dịch thể dinh dính trên người Sở Cuồng, nàng lại
không nhịn được cảm giác đắng đắng trong cổ họng, vội dời mắt sang Phó
Thanh Mộ bên cạnh.

Phó Thanh Mộ đang ngẩn ra, ngơ ngác nhìn Nhẫm Cửu.

“Ha… Lại… gặp nhau rồi.”

“Ta không muốn ở đây nữa.” Nhẫm Cửu bò dậy, “Ra ngoài trước rồi

tính.”

Trước đó thông đạo đã bị con rắn trắng quẫy đuôi làm tan tác, nàng tìm

một lúc mới thấy dây dẫn Sở Cuồng đã cố định sẵn, nàng nắm chiếc dĩa
tròn, nói với Phó Thanh Mộ: “Ta lên trước, sau đó ngươi hãy cột Sở Cuồng
lại rồi đẩy lên trên, cuối cùng ta sẽ thả dây xuống kéo ngươi lên.

Phó Thanh Mộ vẫn chưa hồi thần lại được trong cơn kích động “suýt

chút bị yêu quái ăn thịt” và “yêu quái tự dưng bị nổ tung không còn một
mảnh”. Hắn quay đầu ngớ người nhìn Nhẫm Cửu: “Cái gì?”

Nhẫm Cửu bất lực nói lại một lần nữa. Sắc mặt trầm đi, uy hiếp hắn:

“Nếu ngươi nhân lúc ta không có đây mà làm gì đó thì ta sẽ giết ngươi
ngay!”

Phó Thanh Mộ cười khổ: “Mới có chốc lát thôi sao đã trở mặt nhanh

vậy.” Hắn nói, “Cửu cô nương, tính luôn con rắn trắng vừa rồi thì các người
đã cứu mạng ta hết ba lần, Phó Thanh Mộ có khốn kiếp đến đâu cũng không
đến mức ra tay với các người vào lúc này đâu, cô cứ yên tâm đi.”

Chẳng qua là cảm xúc vẫn chưa bình ổn nên Nhẫm Cửu mới thuận

miệng uy hiếp một câu, thấy Phó Thanh Mộ đáp như vậy, nàng bèn kéo
chiếc dĩa tròn tự mình lên trên trước.

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.